Khu chung cư của họ mới hơn nhà Giản Nhiên, đến cả hành lang cũng được lát gạch men, nằm tạm một chút cũng không sao.
Hơn nữa giờ cũng không còn sớm, chắc cũng không ai đột ngột xuất hiện dẫm lên đầu cậu ta đâu nhỉ?
Lữ Tường Thần cũng không ngốc, bị tống cổ ra ngoài nhưng vẫn mặc khá nhiều quần áo, cậu ta không cần chăn, chỉ xin Chu Du một con heo bông to để gối đầu.
Dọn dẹp xong xuôi, Chu Du không vội rời đi, liền ngồi xổm bên tường nói chuyện với cậu ta một lát, nói chuyện một hồi, liền nói đến Từ Trần Nghiễn.
Nghe Chu Du kể về những chuyện Giản Nhiên đã làm vì Từ Trần Nghiễn, cậu ta nông cạn hiểu ra: “Bạn học mới của mày thích Từ Trần Nghiễn à?”
Chu Du lườm nguýt cậu ta một cái: “Xì! Mày nghĩ cả thiên hạ này đều thích Từ Trần Nghiễn chắc?”
Lữ Tường Thần hỏi ngược lại: “Trông như thế kia, lại còn mới từng tuổi đó một năm đã kiếm được mấy chục vạn tệ rồi, thích cậu ta thì có gì không bình thường?
Chẳng qua là cậu ta chẳng thèm để ý đến tao, chứ không thì tao cũng thích cậu ta rồi.”
“Không phải.” Chu Du giải thích. “Người ta quen nhau từ bé rồi, thanh mai trúc mã các kiểu ấy.”
“Chẳng phải lúc chúng ta quen Từ Trần Nghiễn, cậu ta cũng mới 6, 7 tuổi thôi sao?”
“Khác chứ, người ta hiểu Từ Trần Nghiễn hơn chúng ta nhiều. Mà Từ Trần Nghiễn ở cùng với cậu ấy cũng đặc biệt khác.”
Chu Du đυ.ng phải ánh mắt đầy vẻ hóng chuyện của Lữ Tường Thần, cô ấy đứng dậy phủi phủi bụi tường dính trên người, nói vẻ chán nản: “Thôi thôi, mày cứ đi ngủ đi. Nói với mày cũng không hiểu đâu.”
-
Cách đó rất xa, Từ Trần Nghiễn, người đang bị nhắc đến, hắt xì hơi trước bàn cờ, phá tan bầu không khí căng thẳng đang bao trùm.
Nhưng cũng chỉ trong chốc lát, mọi ánh mắt lại lập tức tập trung trở lại bàn cờ đen trắng phân minh.
Trên tấm phông nền ở khu vực ban giám khảo viết rõ ràng: Giải cờ vây nhanh mở rộng toàn quốc Cúp Viễn Sơn Đồng Lý lần thứ 28, hai chiếc máy quay đứng sau lưng hai tuyển thủ mặc vest.
Lúc này trận đấu đã diễn ra được hai tiếng, chuyển sang giai đoạn đọc giây một phút.
Ở ngoài cửa, Cao Bằng Cửu đang chờ đợi, trên trán ông lấm tấm những hạt mồ hôi nhỏ, ông siết chặt hai tay, cơ bắp ở bắp tay đã căng cứng đến mức đau nhức.
Trận cuối cùng.
Trận cuối cùng.
Ngay cả khi chỉ ngồi ở bên ngoài sân đấu, sợi dây trong đầu ông ấy đã căng đến mức có thể đứt bất cứ lúc nào. Hai tiếng vừa trôi qua.
Cánh cửa mở ra.
Hơi thở Cao Bằng Cửu như ngưng lại.
Rồi nghe thấy tuyên bố—
Từ Trần Nghiễn, Tứ đẳng.
Một điểm rưỡi.
Thắng!
“Bá đạo!” Cao Bằng Cửu cuối cùng cũng thở được rồi, ông kích động đến mức chỉ muốn múa một bài quyền ngay tại chỗ!
Ông ấy đã đào tạo ra quán quân Cúp Viễn Sơn Đồng Lý trẻ tuổi nhất!!!
Người đoạt giải thưởng hai trăm nghìn tệ!!!
Đám phóng viên xung quanh ùa vào, ông ấy không kịp vui mừng quá lâu, vội vàng chạy nhỏ vào trong.
Từ Trần Nghiễn mặc trên người bộ vest đen cắt may vừa vặn, ống tay áo hơi xắn lên một chút, ngồi đó, vừa điềm tĩnh lại vừa toát ra vẻ cao quý ở ghế tuyển thủ.
Trên mặt cậu ấy không có bất kỳ biểu cảm gì, chỉ bình tĩnh gật đầu với đối thủ, lễ phép như thể có ý nói “Tôi xin nhường”.
Đối thủ đứng dậy.
Từ Trần Nghiễn dùng một tay tháo chiếc kính không độ gọng vàng, kẹp mũi tùy ý mắc trên ngón trỏ thon dài của cậu ấy khẽ đung đưa.