Chương 35

Không có lấy một lời hồi đáp.

Làm xong bài tập mà không ngủ được, Giản Nhiên liền ra ban công tầng hai.

Đứng trên khung sắt đặt cục nóng điều hòa ở ban công tầng hai, cô ấy cong ngón giữa, khẽ gõ bốn tiếng vào mép khung sắt đã trải qua nhiều năm mưa nắng nên đã hoen gỉ.

Bên trong, có một chàng trai khoảng bằng tuổi Giản Nhiên, mở cửa sổ ra.

Cậu ấy là người thứ tư trong tấm ảnh ở nhà Từ Trần Nghiễn, Hạ Kỳ Lân.

Khóe mắt Hạ Kỳ Lân bẩm sinh hơi cụp xuống, khi không cười trông hơi trầm uất, giờ phút này vầng trán cậu ấy khẽ cau lại, mang theo vẻ quan tâm: “Sao thế?”

Không giống như khi đối diện với người khác vẫn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, cô ấy rất dễ bộc lộ cảm xúc thật của mình trước mặt Hạ Kỳ Lân.

“Anh Lộc Lộc, Mèo Lười đột nhiên biến mất rồi, y như hồi nhỏ, tớ tìm thế nào cũng không thấy cậu ấy, tớ sợ quá.”

Nghỉ hè vừa xong, trời đã trở lạnh.

Giản Nhiên vẫn đang mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, Hạ Kỳ Lân khẽ thở dài, xoay người vào tủ quần áo tìm một chiếc áo khoác bóng chày cho cô ấy.

“Đừng sợ nữa.” Hạ Kỳ Lân đưa chiếc áo khoác bóng chày qua cửa sổ cho cô ấy, nhìn cô ấy, ý bảo cô ấy nhất định phải mặc vào. “Trước hết cứ ăn no ngủ kỹ đi đã.

Biết đâu vài ngày nữa cậu ấy quay về, mọi chuyện sẽ vui vẻ cả.

Còn nếu đến cuối tuần mà cậu ấy vẫn chưa về, thì cậu cũng có sức mà đi tìm cậu ấy.”

“Ừm, ừm, được.”

So với Giản Nhiên, Chu Du, người cũng biết Từ Trần Nghiễn đã mất tích hai ngày, có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.

Cô ấy khó mà hiểu được tình cảm của Giản Nhiên dành cho Từ Trần Nghiễn, cái người cứ lạnh lùng thờ ơ ấy đột nhiên biến mất hai ngày chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của Chu Du cả.

Cô ấy chỉ là lo lắng cho Giản Nhiên, nên mới nhắn tin hỏi một chút.

Thấy Giản Nhiên nói vẫn chưa tìm thấy, cũng không làm cô ấy trì hoãn việc đọc tiểu thuyết tiếp.

Trang web mà Lữ Tường Thần và mấy người đó tìm được có một ưu điểm là mở rất tiện, không cần vượt tường lửa, lại đều là tiếng Trung giản thể.

Mấy ngày trước cô ấy đọc ngắt quãng, vô cùng bất ngờ khi phát hiện ra một sở thích kỳ lạ của bản thân.

Cô ấy rất thích thể loại cưỡng chế.

Cô ấy thích kiểu nam chính quyền cao chức trọng áp chế toàn diện nữ chính yếu đuối, tinh thần nữ chính bị ép buộc nhưng cơ thể lại rất thoải mái, lúc giãy giụa thì bị nam chính dùng lời lẽ sỉ nhục vạch trần.

Mỗi lần đọc đến đoạn truyện thế này, cô ấy thấy tim đập còn nhanh hơn cả lúc đọc những đoạn miêu tả nhịp tim.

Lạ thật.

Đọc hết một cuốn, cô ấy lại bấm vào một cuốn khác có tiêu đề là “Căn Nhà Gỗ Nhỏ Ở Ngoài Hoang Vắng Ít Ai Biết Đến”.

Trang web còn chưa kịp tải xong, trên đỉnh màn hình lại hiện ra một tin nhắn từ Lữ Tường Thần, mắt Chu Du giật lên vì chột dạ, lập tức bấm vào xem.

“Tao nói hết với bố tao rồi.”

Chu Du hỏi: “Rồi sao nữa?”

“Dù sao thì cũng bị ông ấy tống cổ tao ra khỏi nhà rồi, ông ấy bảo tao làm cho nhà họ Lữ mất hết mặt mũi rồi, không cho tao về nhà nữa.”

“Thế làm sao bây giờ?”

“Tao đang ở chỗ đài phun nước trong khu chung cư này.”

Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa phù đồ, nghĩ đến việc trả ơn cậu ấy vì cái trang web này, Chu Du hào phóng mời cậu ấy vào trú tạm ở hành lang tòa nhà nhà mình, dù sao cũng hơn ở ngoài chịu gió lạnh cả đêm.