Chương 29

Vừa nãy đánh nhau với người ta hung dữ bao nhiêu, bây giờ thấy Chu Du khóc, Giản Nhiên lại lúng túng bấy nhiêu.

Cô vứt “vị tướng bách chiến bách thắng” trong tay, vỗ lưng Chu Du an ủi cô ấy: “À… cậu đừng khóc mà, đừng khóc, loại người đó chỉ bắt nạt kẻ yếu thôi mà, không đáng đâu.”

Chu Du nghẹn ngào lắc đầu: “Không phải… Không phải vì ông ta… Là vì cậu… Là cậu lúc tớ bị bắt nạt, đã đứng trước mặt tớ bảo vệ tớ.”

Đối với Giản Nhiên, đây chỉ là một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể xảy ra trong cuộc sống hàng ngày, như cơn gió nhẹ lướt qua mặt hồ, thoáng cái đã qua.

Nhưng đối với Chu Du, lại giống như hạn hán gặp mưa rào, là khoảnh khắc một khiếm khuyết nào đó sâu trong lòng được lặng lẽ lấp đầy, khiến lòng cô ấy dâng trào, căng tức, nghẹn ứ cả l*иg ngực.

Về sau nhiều năm, Chu Du luôn nhớ, chính từ khoảnh khắc này, tâm hồn cô ấy mới thực sự chấp nhận Giản Nhiên là bạn.

Thế nhưng, Giản Nhiên vô tư chẳng thể nào nắm bắt rõ ràng được tất cả thay đổi này.

Cô ấy vẫn đang cùng Cao Nhuệ Sinh nói dông dài đủ thứ chuyện.

Lúc thì nói đến chuyện “trường võ thuật có một anh sáng ăn trứng, khám sức khỏe phát hiện mang thai”, lúc thì nói “Thầy Khâu trông giống một người cô họ của Giản Nhiên, Giản Nhiên định gọi thầy, ai dè lại gọi “cô cô”, để che đi sự ngại ngùng đó, cô ấy đành trước ánh mắt khó hiểu của Thầy Khâu, “gù gù” bên trái, “gù gù” bên phải”, ý muốn dùng những chủ đề này để chuyển hướng sự chú ý của Chu Du.

Nhìn ra sự luống cuống của Giản Nhiên, Chu Du nén lại dòng nước mắt chưa kịp chảy. Cô nhìn biểu cảm khoa trương của Giản Nhiên, giữ thể diện mà cười theo, cuối cùng chỉ nói một câu: “Cảm ơn cậu.”

Giản Nhiên gãi đầu: “Không có gì đâu, không có gì đâu.”

Sau khi chia tay Chu Du, Giản Nhiên và Cao Nhuệ Sinh bắt xe buýt đến trường võ thuật.

Nếu không có trường hợp đặc biệt thì ngày nào cũng phải tập luyện, đây là thường ngày của học sinh chuyên võ thuật như họ.

Lận Phi Phi đang ăn kem thì nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.

Cô bé phấn khích lao đến, gần như là nhảy lên người Giản Nhiên.

"Bảo Cái Đầu! Nhị Ngũ Tử! Hai cậu về rồi à, tớ nhớ hai cậu chết mất!"

Giản Nhiên cảm thấy ngón chân hơi lạnh.

Cúi đầu nhìn xuống, *tuyệt vời*: “hoa mai nở lần thứ 800".

Cây kem của Lận Phi Phi lại rơi trúng giày tập của cô.

Nhân lúc còn chưa tập hợp, Giản Nhiên và Lận Phi Phi chạy vội vào ký túc xá nữ, điên cuồng lau giày.

Trong lúc lau giày, miệng Lận Phi Phi vẫn không ngừng nói.

Tuy trường võ thuật cũng có huấn luyện quân sự, nhưng chỉ gói gọn trong phạm vi trường.

Còn việc bọn họ phải ra ngoài ở, lại còn là đến thẳng căn cứ quân sự để huấn luyện với mức độ này...

Lận Phi Phi cực kỳ tò mò, hai người líu lo trò chuyện suốt cả đường.

Trở lại đường chạy của trường võ thuật, chạy đường dài bắt đầu từ 10 cây số chỉ là điểm khởi đầu của buổi tập hàng ngày.

Đây mới là nhịp độ huấn luyện bình thường của bọn họ.

Những động tác nhìn có vẻ đơn giản như đứng tấn cường độ cao, đá chân, đấm bốc, lại tôi luyện nên trí nhớ cơ bắp qua vô số lần lặp lại, đạt đến sự thống nhất cao độ giữa thể chất và ý chí.

Từ lúc hoàng hôn buông xuống cho đến khi trời tối đen, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác.

-

Chủ nhật tuần đầu tiên sau khi khai giảng, Giản Nhiên cầm tiền tiêu vặt của mình, chào gia đình rồi ra ngoài cắt tóc.