Chương 27

So với việc nói chuyện với bố mẹ em ấy, chi bằng cô nói thẳng với em ấy đi.

Nếu không, một đứa trẻ như vậy mà phản kháng lên, sau này cô còn khó quản hơn nữa.”

Nhớ lại mấy chiêu võ của Giản Nhiên, Tôn Hinh Lôi thấy rất đúng: “Nhưng mà…”

Khâu Hành Vãn thừa thắng xông lên: “Em biết cô là vì thương học trò, càng thương càng khắt khe.

Nhưng có rất nhiều cách để yêu thương học sinh, tại sao cô cứ phải chọn cách dễ khiến bọn trẻ phản nghịch nhất?”

Tôn Hinh Lôi nghiêm túc suy nghĩ một lát, thấy anh nói cũng có lý, khóe miệng cong lên một nụ cười nhẹ nhõm: “Tuổi không lớn mà suy nghĩ không ít đấy.”

“Dù gì em cũng mới ra trường mà.” Khâu Hành Vãn dang rộng hai chân, vô tư ngả người trên ghế, không hề khiêm tốn: “Cũng hiểu chút ít suy nghĩ của học sinh mà.”

Tôn Hinh Lôi quay đầu gọi Giản Nhiên từ trong lớp ra, sau một hồi nhắc nhở bằng miệng, trả lại số tiền đã tịch thu cho Giản Nhiên: “Quan trọng nhất là, chuyện này quá nguy hiểm, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, em hối hận cũng muộn rồi!”

Giản Nhiên nhận tiền: “Em cảm ơn cô, em biết rồi ạ.”

Trên đường tan học, Cao Nhuệ Sinh bình luận một cách không đầu không cuối về Giản Nhiên: “Tuyệt vời.”

Giản Nhiên không hiểu gì: “Gì cơ?”

“Đi học kiểu gì cũng chọc thầy cô tức giận.” Cao Nhuệ Sinh nói: “Ít thì một người, nhiều thì vô số, vua gây chuyện nhãn hiệu Giản Ỉng Ỉng.”

Chu Du vừa ra khỏi cổng trường, ánh mắt lướt qua đám đông nhìn thấy Giản Nhiên, chạy lúp xúp đuổi kịp và tham gia vào cuộc trò chuyện của họ.

Một phần đồ trong túi hành lý của cô ấy để ở trường, một phần đã dùng hết nên xách trong tay chẳng tốn chút sức nào.

Cô vỗ vai Giản Nhiên: “Cậu đi xe buýt hay tàu điện ngầm?

Từ Trần Nghiễn không đi cùng các cậu à?”

“Xe buýt.” Giản Nhiên đáp: “Từ Trần Nghiễn có người đến đón, giờ này chắc đã đến kỳ viện rồi.”

Chu Du gật đầu, giọng điệu có chút ghen tỵ: “Ồ, cậu hiểu cậu ấy thật đấy.”

“Có gì mà không hiểu chứ?” Giản Nhiên thấy chủ đề này thật khó hiểu: “Cậu ấy ngoài chơi cờ ra thì chỉ có chơi cờ thôi mà.”

Mặc dù Chu Du học cùng tiểu học và cấp hai với Từ Trần Nghiễn, nhưng cô vẫn cảm thấy mình rất không hiểu cậu ấy: “Vì ở trường cấp hai của chúng tớ, cậu ấy rất ít nói chuyện với con gái, nên việc cậu ấy có bạn là con gái, còn thân thiết thế này, thật khiến người ta bất ngờ.”

Giản Nhiên hỏi: “Không chỉ con gái đâu nhỉ?”

Chu Du nghĩ một lát, mới nhớ ra Từ Trần Nghiễn ở cấp hai quả thực không chỉ rất ít tiếp xúc với con gái, mà cũng rất ít tiếp xúc với con trai.

Cậu ấy thường một mình, độc lai độc vãng.

Nhưng Giản Nhiên và họ lại không học cùng cấp hai, Chu Du ngạc nhiên hỏi: “Sao cậu biết?”

Giản Nhiên: “Vì tính cách cậu ấy vốn thế mà, khó đoán lắm à?”

---

Vẫn còn sớm, mặt trời đã lặng lẽ khuất sau đường chân trời, nhuộm một vệt vàng cam nhạt cuối chân trời. Cuối hạ đầu thu, vài chiếc lá sớm rụng khẽ lay động trong gió, chậm rãi rơi xuống chân học sinh.

Giản Nhiên làm trò ngớ ngẩn, cúi xuống nhặt một chiếc lá, ngắt lá đi chỉ còn cuống, muốn chơi trò kéo cuống.

Cao Nhuệ Sinh chê cô ấy trẻ con, ngược lại Chu Du lại có hứng thú.

Cô ấy cũng nhặt một chiếc lá trông có vẻ cứng cáp: “Nào, tớ đây!”

Hai cuống lá xoắn vào nhau: “cạch" một tiếng, cuống của Chu Du đứt. Chu Du lại nhặt một cuống khác, Giản Nhiên vẫn dùng cuống cũ: “cạch" một tiếng, lại là cuống của Chu Du đứt.