Chương 26

Chu Du chớp mắt.

Cô ấy chợt nhớ đến mấy ngày trước, chuyện cô ấy nghĩ Giản Nhiên cố tình gây khó dễ cho mình.

Hóa ra Giản Nhiên hoàn toàn không cố ý, mà là cô ấy căn bản không thể nghĩ tới!

Chu Du nghiêm túc giải thích cho Giản Nhiên rằng, đối với con gái, để người mình thích thầm biết mình thích họ là một chuyện rất đáng ngại.

Rồi nhìn dáng vẻ của Giản Nhiên, Chu Du biết cô ấy không hiểu.

Ăn cơm xong, Chu Du và Giản Nhiên đi bộ về ký túc xá, lại nhìn thấy Cao Nhuệ Sinh và Từ Trần Nghiễn đang đi trước họ. Chu Du nhướn mày nhìn bóng lưng Từ Trần Nghiễn: “Thế nào? Sướиɠ không?”

Giản Nhiên: “Sướиɠ không sướиɠ là sao?”

Chu Du rất phấn khích: “Tức là cái cảm giác cậu thân đến mức không thể thân hơn nữa với một chàng trai mà những cô gái khác không thể với tới ấy!

Trời ơi, đó là cảm giác tớ thèm muốn nhất đấy!

Khiến người ta ghen tỵ chết đi được!”

Giản Nhiên lắc đầu, cô rất khó hiểu cái cảm giác mà Chu Du mô tả, đành khó khăn nhận xét: “Cậu sống tình cảm quá đấy…”

Có lẽ vì Từ Trần Nghiễn là chủ đề đầu tiên của Chu Du và Giản Nhiên, nên mấy ngày quân huấn sau đó, hầu như cứ có thời gian rảnh là Chu Du lại nói chuyện với Giản Nhiên về Từ Trần Nghiễn.

Trong đó, câu hỏi mà Chu Du tò mò nhất là làm thế nào mà Giản Nhiên và Từ Trần Nghiễn lại trở thành bạn bè, lại còn là bạn thân đến thế.

Xét cho cùng, Từ Trần Nghiễn từ nhỏ đã không phải là một đứa trẻ dễ hòa đồng.

“Ơ? Từ nhỏ sao?” Giản Nhiên rất bất ngờ khi biết điều này: “Tớ còn tưởng cậu ấy… sau này mới vậy cơ.”

Chu Du biết lời Giản Nhiên chưa nói ra, cô lắc đầu, phủ nhận suy đoán này.

-

Bảy ngày quân huấn kết thúc, xe buýt chở học sinh về trường.

Giáo viên chủ nhiệm lớp chuyên Tôn Hinh Lôi đang thu xếp đồ đạc trong văn phòng, nhìn thấy xấp tiền lẻ đã tịch thu.

Nhớ ra nguồn gốc số tiền này, cô nói với giáo viên phó chủ nhiệm: “Thầy Khâu, thầy tìm giúp tôi thông tin liên lạc của phụ huynh học sinh tên Giản Nhiên này.”

Khâu Hành Vãn thu lại cặp chân bắt chéo và hàm răng đang nhe ra, lập tức lục tìm trên bàn làm việc, vừa tìm vừa hỏi: “Cô tìm thông tin phụ huynh em ấy làm gì thế?”

Tôn Hinh Lôi: “Em học sinh này quậy quá trời, tôi dạy bao nhiêu khóa rồi, lần đầu gặp đứa nào dám trèo tường ra ngoài lúc quân huấn đấy! Nếu không nói với phụ huynh, nó còn quậy banh nóc nữa!”

Khâu Hành Vãn mới vào nghề từ từ ngồi xuống, dè dặt khuyên: “Cô Tôn ơi… không cần thiết đâu ạ…”

Tôn Hinh Lôi nhíu mày, không hài lòng với thái độ của Khâu Hành Vãn: “Không cần thiết là sao?”

Khâu Hành Vãn hơi sợ, lập tức đứng dậy, vừa lục danh bạ phụ huynh vừa nói: “Nhưng em thấy em học sinh Giản Nhiên này tính cách tốt lắm mà, lúc quân huấn để các bạn không bị phạt, em ấy đã chủ động gánh vác làm thay rất nhiều.

Hơn nữa sau này cô hỏi các bạn khác chẳng phải cũng biết rồi sao, em ấy ra ngoài là để mua đồ ăn giúp các bạn khác.

Sẵn lòng giúp đỡ người khác, dám làm dám chịu, đây cũng là những phẩm chất rất tốt mà.”

“Tôi đâu nói em ấy không tốt.” Tôn Hinh Lôi như thể đã bị thuyết phục nhưng vẫn không cam lòng, thở hắt ra một hơi nặng nề: “Nhưng chuyện trèo tường, tôi không thể không quản.”

Khâu Hành Vãn buông tay đang lục danh bạ, phân tích lý lẽ, động chạm tình cảm: “Ở tuổi này, em ấy biết liêm sỉ, biết đúng sai rồi.