Chương 25

Cô bạn được an ủi “phì” một tiếng bật cười, Giản Nhiên cũng cười theo.

Mọi người lần lượt xé vỏ mì gói, cho gói gia vị vào trong túi, động tác nhanh gọn nhưng không dám gây ra tiếng động lớn.

Khoảnh khắc nước ấm được cho vào túi mì, vắt mì lăn lộn trong nước nóng, mùi hương gia vị lập tức lan tỏa, quyện vào nhau, lan khắp căn phòng ký túc xá chật hẹp, kí©h thí©ɧ khứu giác của mỗi người.

Tuy nhiên, mọi người chưa vội ăn lấy ăn để.

Tai cảnh giác lắng nghe động tĩnh ngoài cửa, chỉ cần có bất kỳ động tĩnh nhỏ nào, họ sẽ lập tức chuẩn bị dọn dẹp “tàn cuộc”.

Sau khi xác nhận an toàn, mọi người mới cầm nĩa lên, nhẹ nhàng gắp mì, cẩn thận đưa vào miệng.

Thỉnh thoảng, có người vì ăn vội quá, lỡ phát ra tiếng “húp” khẽ, khiến cả đám giật mình căng thẳng, sau đó lại không nhịn được nhìn nhau cười trộm.

Điều kiện ký túc xá đơn sơ, không có vật dụng tử tế, ngay cả nước trong bình đun cũng chỉ là nước ấm.

Chỉ có thể dùng túi để pha trực tiếp, kiểu này ở nhà chắc chắn sẽ bị bố mẹ mắng là có độc, ăn vào chết người.

Mặc dù vậy, mì không nở hết, sợi nào cũng còn sượng, nhưng đó lại là bát mì gói thơm ngon nhất mà họ từng ăn trong đời.

Sáng hôm sau, khi tập trung, không phải huấn luyện mà là toàn bộ học sinh và giáo viên trong trường cùng nhau xem buổi “công diễn toàn cầu” của Giản Nhiên.

Người ta ăn cơm trăm nhà, Giản Nhiên đọc bài kiểm điểm trăm nhà.

Bài kiểm điểm này do các bạn cùng phòng cày đêm làm ra quá cảm động, lần đầu tiên Giản Nhiên thấy một bài kiểm điểm ở cấp độ này.

Đọc một hồi, suýt khóc thành tiếng.

Các thầy cô gật gù hài lòng, viết thành khẩn như vậy, xem ra bạn học này thật sự biết lỗi rồi.

Buổi huấn luyện sáng tạm dừng, Chu Du hỏi thăm được người bạn cùng lớp bị kẹt trong nhà vệ sinh hôm đó tên là Kim Hồng.

Để bù đắp cho lỗi lầm của mình, Chu Du lấy hết can đảm tìm đến Kim Hồng, chân thành xin lỗi: “Kim Hồng, tớ muốn nói lời xin lỗi cậu.

Hôm đó, tớ đùa giỡn ngoài cửa nhà vệ sinh, hoàn toàn không để ý tình hình bên trong.

Tớ không biết lúc đó cậu đang ở trong đó, càng không để ý thấy cửa phòng vệ sinh của cậu vẫn mở.

Nếu hành động của tớ đã gây ra bất kỳ phiền phức hay khó chịu nào cho cậu, tớ thật lòng cảm thấy vô cùng xin lỗi.”

Kim Hồng rõ ràng là không ngờ cô ấy sẽ xin lỗi, cô ngẩn ra một chút, rồi xua tay nói không sao.

Khi Chu Du định quay đi, Kim Hồng gọi cô lại: “Chu Du, cậu với Từ Trần Nghiễn học cùng cấp hai phải không?”

Chu Du dừng chân: “Ừm, sao thế?”

“Cậu…” Kim Hồng ngập ngừng một chút: “Có WeChat của cậu ấy không?”

“Tớ không có.” Chu Du đáp: “nhưng tớ biết có một người, chắc chắn có.”

Người Chu Du nói là Giản Nhiên.

Lúc Kim Hồng ở căng tin tìm Giản Nhiên để xin WeChat của Từ Trần Nghiễn, Giản Nhiên vừa hay nhìn thấy Từ Trần Nghiễn đang lấy cơm.

Cô bảo Kim Hồng đứng đợi tại chỗ, rồi sải bước nhanh đến trước mặt Từ Trần Nghiễn: “Này, bạn cùng phòng tớ muốn xin WeChat cậu, cho được không?” Đợi Từ Trần Nghiễn trả lời xong, Giản Nhiên đã không thấy bóng dáng Kim Hồng đâu nữa.

Chu Du chứng kiến tất cả, ngồi ở bàn ăn cười không ngớt: “Cậu cố ý cho Kim Hồng khó xử đấy à?”

Giản Nhiên ngạc nhiên: “Tớ á?

Cố ý?

Tại sao?” Chu Du ngẩn người một chút, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Giản Nhiên, thử giải thích: “Cậu đừng nói… cậu không nhìn ra Kim Hồng thích Từ Trần Nghiễn nhé…” Giản Nhiên há hốc mồm: “Á?!!?!” Sau khi hết ngạc nhiên, Giản Nhiên lại hỏi: “Vậy tại sao cậu ấy lại khó xử?”