Trong không gian chật hẹp sau tường, Giản Nhiên thậm chí không thể đứng thẳng hoàn toàn, cô chỉ ngồi xổm nửa người, bàn tay còn lại dùng sức đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng.
Họ ở gần đến mức Từ Trần Nghiễn có thể nghe thấy tiếng tim đập đột ngột nhanh hơn của Giản Nhiên.
Bàn tay cô đặt trên miệng cậu khẽ run lên, lòng bàn tay vì căng thẳng mà ướt đẫm mồ hôi, vị mặn từ lòng bàn tay cô gái thấm vào miệng Từ Trần Nghiễn.
Tay cô quên rụt lại.
Mồ hôi hòa quyện, hơi thở nóng bỏng.
Thiếu niên và thiếu nữ chen chúc sát vào nhau, tiếng thở trong không gian chật hẹp này nghe càng nặng nề.
May mắn thay, thầy giáo chỉ đi tuần tra, không phát hiện điều gì bất thường, và đi sâu vào bên trong hơn.
Thầy thử gọi hai tiếng thăm dò, không nhận được phản hồi nào, tiếng bước chân dần đi xa.
Dây thần kinh căng như dây đàn của Giản Nhiên cuối cùng cũng giãn ra, cô thả người ngồi bệt xuống đất.
Mãi một lúc sau, cô mới hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn Từ Trần Nghiễn, cả hai nhìn nhau cười, ánh mắt ngập tràn sự may mắn thoát chết sau hoạn nạn.
Hai người cùng nhau đi ra ngoài, vừa bước một bước thì mắt bị luồng sáng mạnh chiếu vào không mở ra được.
Cô đưa tay lên che ánh sáng, tầm nhìn vẫn còn trắng xóa, chỉ nghe thấy giọng một người đàn ông chất vấn vang lên bên tai: “Còn trốn đi đâu nữa!”
Huấn luyện viên căn bản không đi, còn giăng bẫy sẵn ở đây.
Vừa thấy trong bóng tối đi ra một nam một nữ, mắt huấn luyện viên tròn xoe: “Yêu đương hả?!”
Giản Nhiên ngẩn ra, chỉ vào mình và Từ Trần Nghiễn: “Em với cậu ấy á?!”
“Bọn em không thể yêu nhau được đâu ạ, huấn luyện viên cứ yên tâm.” Giản Nhiên mắt đảo một vòng nhanh chóng, bước chân từ từ lùi lại: “Nếu là bắt học sinh yêu đương thì chắc chắn không phải bọn em rồi, bọn em về phòng trước đây ạ.”
Huấn luyện viên quát lên: “Tao cho phép mày đi à!”
Giản Nhiên: “…” Thất sách rồi.
Huấn luyện viên gọi giáo viên đến hỏi rõ tình hình, Giản Nhiên chỉ nộp chai trà đá của mình, nói rằng cô quá khát muốn uống nước lạnh nên mới trèo tường ra ngoài.
Đồ ăn vặt của các bạn cùng phòng, sau khi cô bị phát hiện đã kịp thời giấu dưới gốc cây lớn. Trong đêm tối đen như mực, số "lương thực" thật sự đã thoát nạn.
Từ Trần Nghiễn có lý do chính đáng (chơi cờ), chỉ bị phạt chạy một vòng.
Hình phạt của Giản Nhiên thì nghiêm khắc hơn nhiều, không chỉ phải chạy mười vòng quanh sân tập, mà sáng hôm sau còn phải đọc bài kiểm điểm công khai trước mặt toàn bộ giáo viên và học sinh trong trường.
Tiền tiêu vặt trong túi cũng bị giáo viên chủ nhiệm tịch thu hết, như một phần của giáo dục kỷ luật.
Giản Nhiên mồ hôi nhễ nhại như vừa mặc nguyên quần áo đi tắm rồi về phòng mà không lau khô, quần áo dính chặt vào người, tóc ẩm từng lọn bết vào trán.
Đón chào cô là ánh mắt phức tạp đan xen lo lắng và day dứt của các bạn cùng phòng.
Trong số họ, có người mãi sau mới sực nhận ra rằng, những người đầu tiên lên tiếng muốn ăn đồ ăn vặt, không hề có Giản Nhiên.
Cô ấy bị phạt là vì họ.
Chưa kịp nói lời “xin lỗi”, Giản Nhiên đã lấy túi đồ từ sau lưng ra, giọng điệu nhẹ nhàng pha lẫn tiếng thở dốc không giấu được: “Tèng teng! Xem tớ mang gì về này!”
Đã có người khẽ thút thít.
Giản Nhiên vừa bị phạt chạy mười vòng không cuống, ngược lại lúc này lại cuống.
Người cô đầy mồ hôi, không dám chạm vào ai, đành xoa đầu bạn, liên tục an ủi: “Không sao đâu mà, thật sự không sao hết. Có bắt tớ chạy thêm chục vòng nữa tớ cũng không sao, tớ… tớ sức dai lắm.”