Chương 23

Cuối cùng, nhờ trí nhớ tuyệt vời, cô đã tìm thấy cửa hàng tiện lợi mở cửa 24 giờ đó.

Nhưng, trí nhớ chỉ tuyệt vời được một nửa.

Đúng là tìm thấy nơi rồi, nhưng không phải cửa hàng tiện lợi 24 giờ, chỉ là một tiệm tạp hóa nhỏ của hai vợ chồng trong làng, kiểu gõ cửa lúc nào cũng có người ra mở.

Giản Nhiên hỏi: “Có bánh mì viên không ạ?”

Bà chủ đáp: “Có bánh mì.”

Giản Nhiên hỏi: “Có khô heo không ạ?”

Bà chủ đáp: “Nhà có thịt heo.”

Giản Nhiên gãi gãi trán.

Tiệm này nhỏ quá, không có mấy món khác mà các bạn muốn, chỉ có mì gói thôi.

Giản Nhiên mua lấy mua để mười sáu gói mì ăn liền đủ loại như quỷ chết đói tìm thấy cơm, tiện tay mua thêm hai gói bánh quy và một chai trà đá mua riêng cho mình.

Cô nhờ bà chủ đổi tiền lẻ hết, để dễ trả lại tiền cho bạn cùng phòng.

Ôm đống "lương thực cứu mạng" của các bạn, Giản Nhiên quay lại doanh trại theo đường cũ, mới phát hiện leo tường từ bên ngoài vào còn khó hơn từ bên trong ra.

Bên trong ít nhất còn có người dọn dẹp, bên ngoài cỏ dại mọc um tùm, cao gần bằng người rồi.

Chẳng trách lúc nãy cô tụt xuống cảm thấy như bị cái gì đó chích vào mông.

Trời vừa mưa xong, ở nơi hoang vắng thế này không nhìn rõ đường đi dưới chân vẫn rất nguy hiểm.

Giản Nhiên đi vòng đến chỗ duy nhất trong doanh trại có đèn sáng, mượn chút ánh sáng hắt ra từ bên trong, mãi mới tìm được một chỗ để đặt chân lên.

“Phù——” Chân dẫm lên bùn ướt liên tục trượt, Giản Nhiên tốn chín trâu hai hổ, cuối cùng cũng leo lên được đến đỉnh. Cô không quay đầu lại, nhảy xuống——

Không phải bãi đất bằng phẳng như dự đoán, sau một tiếng “choang” thật mạnh là tiếng hàng loạt viên đá nhỏ rơi lạch cạch xuống đất.

Giản Nhiên ngớ người ra.

Xuyên không đến thời Nữ Oa vá trời à?

Vỗ vỗ mông đứng dậy, cạy bỏ lớp bùn nhão trong lòng bàn tay.

Giây tiếp theo, Giản Nhiên đang mờ mịt chạm ánh mắt với một đôi mắt hờ hững lạnh nhạt.

Giờ này, tất cả các phòng đều đã tắt đèn.

Khi Từ Trần Nghiễn muốn chơi cờ, đây là nơi duy nhất có đèn.

Nơi hoang vắng hẻo lánh, doanh trại quân sự, tối đen như mực, trai đẹp lạnh lùng, một mình chơi cờ.

Những từ này ghép lại với nhau… ừm, thật sự hợp lý sao?

Nhưng nhìn bàn cờ bị cô đá đổ, cô không thể không chấp nhận sự thật này.

Thật sự có người, ở nơi hoang vắng hẻo lánh, doanh trại quân sự, tối đen như mực, một mình chơi cờ.

Điều này còn khó tin hơn cả việc cô lúc này trèo tường đi mua đồ ăn vặt.

Chợt, một luồng sáng mạnh bật lên ở đằng xa, kèm theo giọng nói đầy nghi hoặc: “Chỗ đó có người sao? Có học sinh nào không?”

Từ Trần Nghiễn đã chìm vào trạng thái suy nghĩ, gọi cậu ấy cũng vô ích.

Giản Nhiên dứt khoát không giải thích, nắm lấy tay Từ Trần Nghiễn, kéo cậu chạy đến sau bức tường chướng ngại vật dùng để ẩn nấp trong buổi diễn tập thực chiến.

Đây là một bức tường “bỏ hoang”, dựng nghiêng ở đây.

Không phải dành cho người nên không gian rất nhỏ, hai người thậm chí không thể đồng thời ngồi xổm hoặc đứng.

Giản Nhiên ngồi xổm trên đất, Từ Trần Nghiễn cúi người đứng.

Đột nhiên nghĩ đến đống đồ ăn vặt mình mua vẫn còn ở ngoài, Giản Nhiên tức khắc tái mét mặt mày vì sợ.

Đúng lúc này, Từ Trần Nghiễn vừa nghĩ thông nước cờ của mình, lúc này mới sực tỉnh nhận ra mình đang ở đâu.

“Giản…”

Chữ “Giản” vừa bật ra nửa âm thì bị Giản Nhiên đang đứng dậy đưa tay bịt miệng lại.