Không còn việc gì khác để làm, các học sinh được sắp xếp đi ngủ sớm.
Chín giờ rưỡi tối, sau khi trò chuyện xong, đèn trong phòng tắt, mọi người leo lên giường chuẩn bị ngủ.
Không biết tiếng "ùng ục" đầu tiên bắt đầu từ đâu, giống như một lệnh gọi bằng giọng nói vậy, đánh thức một loạt tiếng "ùng ục" trong ký túc xá.
Một giọng nói yếu ớt, đáng thương cất lên: “Tớ đói quá.”
Lại một giọng yếu ớt khác tiếp lời: “Thèm một bát mì gói ghê.”
“Nhưng thầy cô không cho phép đi đến tiệm tạp hóa, có thầy cô canh ở đó, nếu không thì sao tớ lại mang tiền mà không tiêu được thế này.”
“Đi lén á? Hôm nay trời mưa, chắc thầy cô đi rồi nhỉ?”
Cuộc đối thoại chợt dừng lại. Một bóng dáng nhỏ nhắn “cót két” ngồi dậy từ trên giường, kéo rèm cửa hé một khe nhỏ.
“Một tin tốt, một tin xấu, các cậu muốn nghe tin nào trước?”
“Ừm… tin tốt đi.”
“Trước cửa tiệm tạp hóa không có thầy cô nào hết!”
“Yeah!” Một giọng nói không kìm được sự phấn khích hét lên, khiến đèn cảm ứng âm thanh ngoài hành lang sáng lên. Chủ nhân giọng nói vội vàng bịt miệng lại, khẽ hỏi: “Vậy tin xấu là gì?”
“Tiệm tạp hóa đóng cửa rồi.”
“…”
Cô bạn đi thăm dò lúng túng đứng đó, rõ ràng là cô cũng không muốn tạo ra bầu không khí tĩnh lặng như tờ này.
Giản Nhiên bỗng nhớ ra: “Cậu nhìn xem cổng doanh trại đóng chưa? Tớ nhớ lúc đến có thấy một cửa hàng tiện lợi mở 24 tiếng, chỗ đó chắc chắn chưa đóng cửa.”
Bóng dáng nhỏ bé nhìn ra ngoài: “Chưa đóng… nhưng làm sao chúng ta ra ngoài? Cổng chắc chắn có huấn luyện viên canh gác, nhỡ gặp phải Huấn luyện viên “Da đen” thì bị tóm là xong đời.”
Mấy ngày nay Giản Nhiên thật ra ăn uống rất đầy đủ, mỗi bữa ăn bằng ba bữa của người khác, cô tuy không đói nhưng không cưỡng lại được cảm giác thèm ăn khi nghe các bạn nói.
“Tớ đi mua cho.” Giản Nhiên ngồi dậy xỏ giày: “Ai muốn ăn gì nào?”
“Tớ!”
“Tớ tớ tớ!”
Giờ tắt đèn đã qua, mọi người không dám bật đèn, lén lút kéo rèm cửa hé một chút.
Trong đêm hè tối đen như mực, một đám nữ sinh tuổi hoa niên mượn ánh đèn lớn bên ngoài doanh trại, lén lút như kẻ trộm, dúi tiền vào tay Giản Nhiên.
Ai nấy đều trông vô cùng nghiêm trọng, cẩn thận dặn dò niềm hy vọng của họ.
Nếu lúc này có ai đẩy cửa ký túc xá bước vào, không khí trang nghiêm này có khi lại tưởng ai đó đang trăn trối.
Mười giờ rưỡi.
Đèn lớn ở sân tập doanh trại dần tắt.
Mưa phùn đã ngưng, mây đen dần tan đi, chỉ còn lại vài tia sao lẻ loi, không đủ để soi sáng cả doanh trại tĩnh mịch.
Giản Nhiên áp sát tường, bước ra khỏi ký túc xá.
Cô gái ngẩng đầu, môi khẽ hé mở, nhìn thấy bức tường của doanh trại quân sự tuy được xây dựng đơn giản nhưng thực sự rất cao và khó leo.
Và sau khi tắt đèn, chỉ có một góc nhỏ bé sáng lên một ngọn đèn yếu ớt, những nơi khác tối đen như mực, dù có một con gấu đen đứng ngay trước mắt cũng không thấy gì.
Bước chân cô dẫm lên nền đất ẩm ướt, giữa tiếng dế kêu rả rích không ngớt, cô vừa leo trèo vừa quay lại xác nhận xem có ai đang kiểm tra không.
Hai chân vừa chạm đất, Giản Nhiên mới thở phào nhẹ nhõm.
Số tiền cô đang mang theo lúc này, là tiền "cứu mạng" của các bạn cùng lớp đấy!
Cô hít một hơi thật sâu mùi hương của đất sau cơn mưa, mỗi bước đi đều cảm nhận được sự thay đổi của độ ẩm trong không khí.