Chương 20

Giản Nhiên nhấc chân chạy về hướng ngược lại.

Năm phút sau, Giản Nhiên chạy trở lại vị trí đầu hàng, giọng dõng dạc nói: "Mọi người chỉ cần chạy đủ ba vòng thôi nhé, không cần chạy thêm nữa!"

Gánh nặng của các bạn học nhẹ đi, mắt họ sáng lên.

Con người thật kỳ lạ, ban đầu còn cảm thấy chạy năm vòng thật muốn chết, giờ lại thấy chỉ chạy năm vòng thật tốt.

Không ai hỏi tại sao lại không cần chạy thêm vòng đó nữa, ngay cả khi có người thắc mắc, họ cũng chỉ nghĩ việc chạy thêm một vòng là huấn luyện viên nói đùa thôi.

Cho đến khi buổi huấn luyện buổi chiều kết thúc, họ nhìn thấy Giản Nhiên một mình ra chạy vòng, mới biết cô ấy đang gánh trách nhiệm cho việc mình gây ra.

Mặt trời lặng lẽ khuất núi, chỉ còn sót lại vài vệt nắng vàng vương lại nơi chân trời, những áng mây lớn tụ lại thành sắc tím nhạt.

Cột cờ của doanh trại kéo dài bóng dưới ánh hoàng hôn, bên tai chỉ còn văng vẳng vài tiếng chim hót xen lẫn.

Chạy xong năm vòng một mình, cô gái mặc quân phục rằn ri màu xanh lá lau mồ hôi trên má, rồi giơ tay chào huấn luyện viên.

Từ Trần Nghiễn và Cao Nhuệ Sinh đang đứng chờ cô ấy dưới cột cờ, bóng dáng những chàng trai trẻ kéo dài dưới ánh hoàng hôn.

Giản Nhiên nhận lấy chai nước Từ Trần Nghiễn đưa cho.

Cô ấy thì không thấy mệt, nhưng trời quá nóng, chạy xong hơi mất nước nên môi tái đi một chút.

Cao Nhuệ Sinh không còn bận tâm đến câu nói "hai năm rưỡi" kia nữa, cậu ấy áy náy nhìn cô ấy: "Cậu uống từng ngụm nhỏ thôi, đừng uống nhanh quá."

"Tớ biết rồi." Giản Nhiên thờ ơ đáp, ngược lại còn không hiểu vẻ mặt của cậu ấy: "Sao cậu cứ căng thẳng thế? Có nhằm nhò gì đâu?"

Cao Nhuệ Sinh biết chạy năm vòng chẳng thấm vào đâu với cô ấy, nhưng cuối cùng, dù sao đi nữa, việc phải chạy thêm là vì cậu ấy.

Cậu ấy hít một hơi thật sâu: "Vậy lúc nãy cậu tụt lại là để đi nói với huấn luyện viên là cậu sẽ chạy bù năm vòng à?"

"Chứ sao nữa?"

"Cậu bị ngốc à?" Sự quan tâm trong lòng bật ra thành lời trách móc, Cao Nhuệ Sinh nói: “Sao không gọi tớ chạy cùng?"

Giản Nhiên với vẻ mặt khó hiểu: "Hai đứa cùng chạy năm vòng, có phải là quá rảnh không?"

Cao Nhuệ Sinh nói: "Lỡ hai người chỉ cần mỗi người chạy ba vòng thì sao?"

Cậu ấy đã quyết chuyện gì thì cố chấp như thường. Giản Nhiên biết mình có nói gì nữa cậu ấy cũng sẽ tìm cách thuyết phục cô, nên dứt khoát im lặng.

Đến khi ba người họ thong thả đi đến nhà ăn, huấn luyện viên đã huấn thị xong xuôi và chính thức cho ăn cơm.

Hộp cơm dùng là loại hộp cơm inox kiểu cũ do căn cứ cung cấp đồng loạt, giống hệt loại dùng ở trường võ thuật.

Họ lấy cơm xong, tùy tiện tìm một góc ngồi.

Lúc tìm chỗ không để ý, đến khi ngồi xuống mới phát hiện ra, bàn này ngoại trừ Giản Nhiên ra thì toàn là con trai.

Ai nấy đều với vẻ mặt chán chường, cầm thìa xới xới vài cái cơm trong hộp, không ai chịu ăn.

"Cái gì thế này? Cơm cho heo ăn chắc, dở quá trời."

"Heo cũng không thèm ăn loại này đâu."

"Huấn luyện viên còn bảo phải ăn hết, lúc xới cơm tôi đâu biết một muỗng nhiều thế này."

"Không ăn hết thì sao nhỉ?"

"Đứng nghiêm, giống mấy đứa không gấp chăn ấy."

"Thật vớ vẩn, không đi học lại đến đây chịu khổ thế này, chỉ muốn gọi điện về cho mẹ."

"Cậu mang điện thoại không?"

"Có mang, nộp cho thầy cô rồi, xong quân huấn mới được lấy lại."