Chương 14

Cô vừa gấp chăn vừa trò chuyện với các bạn cùng lớp, nếu ai đến hỏi, cô cũng sẵn lòng kiên nhẫn hướng dẫn lại, hoàn toàn không tỏ ra cao ngạo hay cho rằng giúp người khác thì phải được cảm ơn.

Quan trọng nhất là, cô có một khí chất rất đặc biệt, hiếm thấy, khiến người khác không khỏi muốn tin tưởng và lại gần.

Nhưng ngay lúc này, cô đột ngột đổi giọng:

"Vừa nãy ai nói vì tớ không nghe nên mới khiến tất cả mọi người phải đứng nghiêm thế?"

Cô có tính cách tốt bụng, nhưng không phải là kẻ ngốc lấy đức báo oán.

Vì trí nhớ không tốt, Giản Nhiên không thù dai, thường là có thù tại chỗ là cô phải trả ngay.

Căn phòng lập tức im lặng, không ai đứng ra.

Giản Nhiên chỉ cười nhạt, không truy cứu ngay lúc đó, cô bỏ qua những bạn đang xếp hàng chờ mình giúp đỡ như không có chuyện gì xảy ra, rồi quay về giường của mình nghỉ ngơi.

Cô vừa rời đi, những người còn lại liền túm tụm lại, căng thẳng xì xào bàn tán.

"Cậu cứ xin lỗi cậu ấy đi, đúng là câu đó cậu nói mà."

"Với lại thật sự không trách cậu ấy được, cậu nói sai rồi, xét cả tình lẫn lý thì cũng nên xin lỗi người ta đi."

"Đúng đó, nếu cậu ấy không chịu giúp, có khi chỉ một câu vô ý của cậu thôi là hại cả bọn phải đứng nghiêm hết rồi."

Giản Nhiên ngồi trên giường, lưng tựa vào khung sắt, chiếc quạt điện đang quay thổi gió mát đúng đến chỗ cô, giúp cô thoải mái ngắm nhìn trời xanh mây trắng bên ngoài.

Với những lời bàn tán phía sau, Giản Nhiên làm ngơ như không nghe thấy gì.

Cô không quá bận tâm, cũng chẳng quan tâm người khác nghĩ gì về câu nói đó của mình.

Nếu bị hiểu lầm là số phận của người biểu đạt, vậy thì Giản Nhiên chỉ đơn giản là mặc kệ cho người khác hiểu lầm tùy ý.

Dù sao cô cũng đã nói xong, khuấy đυ.c nước lên thấy sướиɠ rồi, còn chuyện sau đó “ngập lụt” ra sao, hầy, cô mới chẳng bận tâm.

Khi những đám mây lượn sóng mềm mại như lụa trôi đến ngay phía trên cột cờ, hai cô bạn tiến lại gần Giản Nhiên.

"Xin lỗi cậu.” cô bạn đeo kính nói: “Câu nói vừa nãy là bọn tớ nói."

"Lúc đó bọn tớ hơi sốt ruột nên ăn nói hơi thẳng, mong cậu bỏ qua cho."

Giản Nhiên quay đầu nhìn họ.

Thật ra hôm nay ở trường, cảnh cô đánh nhau với một cậu bạn cao to khác cả hai người họ đều chứng kiến, và họ biết cô đánh nhau với kiểu người đó cũng không thua.

Bị nhìn như vậy, cả hai đều hơi căng thẳng, đây cũng là lý do họ không dám đứng ra nhận lỗi ngay từ đầu.

Giản Nhiên đứng dậy, giọng điệu thoải mái nói:

"Hầy, không sao đâu, tớ hiểu mà."

Gây ra một trận ồn ào lớn như vậy, khiến người khác sợ hãi, nhưng Giản Nhiên lại không hề có ý định truy cứu.

Cô chỉ làm theo ý mình, thoải mái “ân oán rõ ràng”, sống tự do tự tại.

Cô quay trở lại đám đông:

"Còn ai cần tớ giúp gấp chăn nữa không?"

"A, tớ, tớ, tớ!"

"Tớ!"

"Tớ cũng cần, tớ cũng cần!"

Mọi người lại xếp hàng ngay ngắn, vài người còn giơ ngón cái về phía hai cô bạn dũng cảm nhận lỗi vừa nãy.

Chu Du ngồi bên giường mình, nhìn chiếc chăn quân đội do mình tự gấp không được ngay ngắn cho lắm, cô vẫn không ngẩng đầu nhìn cảnh tượng náo nhiệt bên kia.

Thi thoảng lại có tiếng than thở ai oán từ các phòng ký túc xá khác vọng vào qua cánh cửa mở.

Chắc là giáo quan đã đưa ra chỉ thị tương tự ở tất cả các phòng ký túc xá.

Chỉ riêng phòng ký túc xá nữ của lớp chuyên thì lại khá thoải mái.