Chương 11

Hai người im lặng một lúc, khi nhìn lại, Chu Du đã ngủ thϊếp đi.

Xe chạy thẳng đến những nơi hẻo lánh hơn, hệ thống giảm xóc của xe buýt không được tốt lắm, đường đá nhỏ gập ghềnh khiến Giản Nhiên nhìn thấy đầu Chu Du thỉnh thoảng lại đập vào cửa sổ.

Cô ấy cũng không mở mắt ra, chỉ nhíu mày rồi tiếp tục ngủ.

Giản Nhiên ngồi thẳng lại một chút, giơ tay đỡ lấy cằm cô ấy, để đầu cô ấy tựa vào vai mình, sau đó mới đi tìm chỗ ngồi của những người khác.

Cao Nhuệ Sinh và Từ Trần Nghiễn ngồi cùng nhau, ở vị trí giữa xe buýt hơi lùi về phía sau.

Cao Nhuệ Sinh cảm nhận được ánh mắt của Giản Nhiên, cậu ta rất cố ý không nhìn cô, điều này cho thấy cậu ta vẫn còn giận chuyện vừa rồi.

Xe buýt vừa vặn rẽ sang.

Mùa hè ở Yến Thành khắp nơi là những hàng dương liễu xanh mướt rủ bóng, chiếc xe buýt khi rẽ ngoặt nhẹ nhàng nép mình dưới bóng râm dày đặc của những cây cổ thụ cao lớn.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, qua cửa sổ xe hắt những vệt sáng lốm đốm vào bên trong xe màu xanh lam, khiến mùa hè oi ả trở nên mát mẻ và dịu dàng hơn nhiều.

Từ Trần Nghiễn tựa lưng vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần, ánh sáng và bóng tối thỉnh thoảng lại lướt qua nốt ruồi nhỏ dưới mắt cậu ấy.

Nốt ruồi này khiến Giản Nhiên nhớ về chuyện cũ, năm đầu tiên Mèo Lười vừa chuyển đến.

Lúc đó họ học lớp hai tiểu học, thầy cô yêu cầu học sinh được phép dùng bút chì gỗ.

Giản Nhiên nài nỉ bố, lén mua trước một cây bút chì kim, bỏ vào túi bút, tối đến nhà Mèo Lười làm bài tập thì lấy ra dùng.

Lúc đó còn nhỏ quá, Giản Nhiên dùng lực không biết nhẹ nặng, vừa viết chữ bính âm đầu tiên thì ngòi bút chì đã gãy.

Ruột bút chì 0.5mm "cạch" một tiếng, bật lên từ tay cô, bay đến mí dưới mắt trái của Mèo Lười.

Không biết do da trẻ con mỏng manh hay sao, ngòi bút chì vậy mà bật găm vào da cậu ấy.

Hai đứa nhỏ sợ hết hồn, Giản Nhiên vội chạy đi báo với người lớn.

Mèo Lười được đưa đến bệnh viện kiểm tra, ngòi bút chì dưới mắt trái được gắp ra, may mắn là không để lại bất kỳ di chứng nào.

Điều kỳ lạ là, ngày qua ngày, vị trí đó dưới mắt cậu ấy vậy mà mọc thành một nốt ruồi.

Đã bao nhiêu năm rồi, đến nỗi quên cả hỏi cậu ấy xem chỗ đó còn đau không nữa.

-

Hai tiếng sau, xe buýt dừng lại bên ngoài khu trại quân sự.

Giản Nhiên bị bí bách không chịu nổi trong không gian chật hẹp của xe, xe vừa dừng lại, trong khi các bạn học khác vẫn còn ngái ngủ, cô đã là người đầu tiên, lao ra ngoài vận động gân cốt.

Bác tài xế với hơn mười năm kinh nghiệm lái xe buýt cũng phải giật mình, cứ ngỡ đứa nhỏ không chịu nổi môi trường huấn luyện khắc nghiệt thế này mà định trốn thoát giữa nơi hoang vắng này.

Khu trại này lưng tựa núi lớn, so với những tòa nhà cao tầng trong thành phố thì quá đỗi sơ sài.

Mặt đất là đất và đá vụn chưa được san phẳng, vài khóm cỏ dại mọc lên một cách tượng trưng cho có, thà có còn hơn không.

Một cơn gió thổi qua, đám học sinh vừa xuống xe lập tức bịt mũi che miệng, nhưng khoang mũi vẫn không tránh khỏi còn đọng lại một mùi đất ngai ngái khó chịu.

Xung quanh khu trại được bao quanh bằng cọc gỗ đơn sơ và dây thép gai, tạo thành một thao trường tạm thời.

Không có bồn hoa, không có khán đài, cũng chẳng có chỗ nào để nghỉ ngơi.