Chỉnh đốn đội ngũ, xếp hàng theo thứ tự chiều cao.
Thầy chủ nhiệm khối đứng dưới bóng râm của khán đài có mái che để phát biểu, nhân tiện nói những lời động viên cho đợt huấn luyện quân sự.
Hoàn toàn chẳng quan tâm đến đám học sinh bên dưới đã nóng đến mức không còn phân biệt được chủng loại, chỉ muốn kết hôn với điều hòa.
Thầy chủ nhiệm khối giới thiệu rằng địa điểm huấn luyện quân sự của họ là một căn cứ quân sự ở vùng hẻo lánh, kéo dài một tuần, áp dụng hình thức quản lý hoàn toàn quân sự.
Ông ấy còn nói thêm một vài lưu ý, nhiều đến nỗi nghe đến điều cuối cùng thì đã quên hết những gì đã được nói ở phía trước rồi.
"Buổi huấn luyện quân sự sắp bắt đầu chiều nay sẽ đánh dấu bước đi đầu tiên để các em tạo dựng một cuộc đời mới.
Đối với mỗi em học sinh, huấn luyện quân sự là một cơ hội rèn luyện quý báu.
Tháng Bảy rực lửa, thời tiết dịu dần, dưới nền nhiệt độ phù hợp, dưới yêu cầu nghiêm khắc, sự chỉ bảo kiên nhẫn và huấn luyện vất vả của các huấn luyện viên, các em sẽ gặt hái được vô vàn lợi ích!"
OK, được rồi.
Có những lời "mát mẻ" của thầy chủ nhiệm khối đây, đám học sinh sắp chết nóng chúng em cảm thấy lòng mát mẻ hơn nhiều rồi.
Bài phát biểu mà trung bình mỗi đoạn có thể chêm vào ba đoạn lời than vãn, cuối cùng cũng kết thúc đột ngột sau khi một bạn học bị say nắng ngất xỉu.
Họ quay về lớp lấy hành lý đã chuẩn bị, dưới sự sắp xếp của giáo viên chủ nhiệm, lần lượt lên xe buýt của lớp mình một cách có trật tự.
Giản Nhiên ngồi xuống, cô bạn gái vừa vào trường sau cùng lúc nãy chỉ vào chỗ trống bên cạnh Giản Nhiên ở phía trong hỏi: "Chỗ này có ai ngồi chưa?"
"Chưa có." Giản Nhiên dịch vào một chỗ: "Bạn ngồi đi."
Cô bạn học mới không chỉ muốn ghép chỗ ngồi, cô ấy còn muốn kết bạn với Giản Nhiên.
Cô chủ động giới thiệu bản thân: "Chào bạn học, mình tên là Chu Du, là Chu Du trong “Chu Du liệt quốc” ấy, bạn tên là gì vậy?"
Giản Nhiên: "Giản Nhiên, Giản trong “đơn giản”, Nhiên trong “thản nhiên”...”
"Chà, hay thật, nghe thật khí chất." Chu Du khen ngợi. "Vậy bạn học chuyên ngành gì thế?"
"Võ thuật." Giản Nhiên ngừng lại một chút, cảm thấy không nên lúc nào cũng để người khác chủ động bắt chuyện, cô hỏi: "Còn bạn?"
Chu Du: "Thanh nhạc."
Khi được người khác khen, Giản Nhiên cảm thấy theo phép lịch sự nên khen lại, nhưng nhất thời cô không nghĩ ra từ nào phù hợp để khen việc "học thanh nhạc", sau một hồi suy nghĩ đơn giản, cô quyết định bỏ cuộc và chuyển đề tài. "Sao hôm nay bạn đến muộn vậy?
Ngủ dậy muộn à?"
Sắc mặt Chu Du chợt trùng xuống: "Không phải, đáng lẽ hôm qua mình đã về từ quê rồi, nhưng tối qua trời mưa đá, tàu cao tốc bị hủy chuyến, nên sáng nay mới về được."
Giản Nhiên: "Ồ."
Nhưng nguyên nhân không chỉ có thế, Chu Du mở "hộp thoại" ra, ngồi thẳng tắp than vãn: "Bực nhất là, bố mình thấy con đường đến trường này bị tắc đường, quay đầu khó khăn, vậy mà ông ấy dám bỏ mình ở ngã tư, bắt mình tự đi bộ đến!
Trời nóng thế này, bắt mình một mình cầm hành lý nặng thế, mất mặt trước toàn thể học sinh trong trường!
Mình ghét ông ấy chết đi được!!!"
Giản Nhiên: "À."
Giản Nhiên không biết nói gì tiếp, bởi vì sáng nay cô cùng Cao Nhuệ Sinh và Từ Trần Nghiễn, ba người họ cùng nhau mang hành lý đi xe buýt đến trường.
So với cái nóng oi ả ngoài trời đến nỗi ve sầu cũng không muốn kêu, nhiệt độ bên trong xe buýt có điều hòa dễ chịu hơn nhiều.