Chương 10

Cô oán giận hỏi anh: “Anh đi đâu đấy?”

Mạc Thành ngượng ngùng sờ mũi, vội giải thích: “Tôi trò chuyện với người quen thôi.”

Hóa ra là người quen thật.

Dư Tây bỗng cảm thấy sợ hãi, vội vàng nắm lấy một tay của anh. Những gì cô biết về anh chỉ là người gốc Ý thạo tiếng Trung với khuôn mặt điển trai và tính cách rất hợp ý cô mà thôi.

Trong giây phút ấy, bỗng dưng cô muốn hiểu thêm về anh, nhưng lòng cô lại sợ hãi không thôi.

Tuy cô không muốn hành xử như một người phụ nữ bụng dạ hẹp hòi, nhưng cô lại không thể kìm được mà thốt lên: “Người quen sao?”

Cô ghét bản thân thế này.

Mạc Thành vẫn cứ dung túng cho thói hư của cô, thẳng thắn nói: “Đó là trợ lý của tôi. Vì tôi chuồn đi trong một lần công tác, nên cô ấy mới tới bắt tôi về.”

Nói xong, anh lại sờ mũi theo thói quen.

Dư Tây hoảng hốt, không để ý đến người phụ nữ kia nữa mà cao giọng hỏi: “Anh phải đi ư?”

“Bé à, tôi sẽ ở lại vì em.”

Trông anh bây giờ giống như một người bạn trai tốt vậy, lời nói của anh lại khiến người ta mê muội mãi thôi.

Dư Tây yên lòng, thì thầm: “Em không muốn anh đi.”

“Tôi biết.”

Cô ngẩng đầu lên nhìn vào mắt anh và nói: “Mạc Thành, em nghĩ em yêu anh mất rồi.”

Anh đáp lại: “Tôi cũng yêu em.”

Lúc nhìn thấy hình bóng của bản thân trong mắt anh, cô đã không chút do dự mà tin lời anh nói, tâm tình cũng theo đó mà trở nên sung sướиɠ.

Giây tiếp theo, một câu nói của anh đã khiến tâm trạng đang vui vẻ biến mất: “Bé à, em không định nói cho tôi biết người đàn ông khi nãy là ai sao?”Thì ra anh đã nhìn thấy anh ta.

Anh cười hỏi: “Anh ta là Tương Tuân sao?”

Lúc đầu, anh không mấy để ý khi biết người tên Tương Tuân này chiếm một vị trí quan trọng trong lòng cô, nhưng lâu dần nó đã trở thành cái dằm trong tim anh.

“Đúng vậy, anh ta là Tương Tuân.”

Cô kể cho anh nghe từ lúc họ lớn lên cùng nhau, hẹn hò mãi đến khi chia tay mới thôi.

Anh không hề tỏ vẻ tức giận, chỉ cười nói: “Thật khiến cho người khác ghen tị quá mà.”

Chuyện này cứ thế mà kết thúc, ít ra thì Dư Tây nghĩ nó đã xong.

Khi Tương Tuân nhắn tin hỏi cô có muốn cùng nhau về nước không, cô chỉ suy nghĩ một chút rồi đồng ý.

Tuy cô chưa từng nghĩ về cơ hội chuyển công tác đến Italy, nhưng bây giờ cô đã thay đổi quyết định.

Cô bằng lòng làm việc tại một quốc gia xa lạ vì người đàn ông cô không mấy hiểu biết mà cô lỡ phải lòng.

Ấy vậy mà hiện thực đã dội cho cô một gáo nước lạnh khi hay tin anh đột nhiên biến mất khỏi thế giới của cô.