Đang nói chuyện thì bọn họ đã về đến viện, Hứa Yên Nguyệt lộ vẻ mỏi mệt: “Tốt rồi, ngươi đừng nói mấy chuyện mê sảng này nữa. Ta có chút mệt, đi nghỉ trước. Ngươi xem Thư Ninh đã về phòng chưa, không có lệnh thì không cần tiến vào phòng ta nữa.”
“Vâng, phu nhân.” Bách Linh cảm thấy hơi khó hiểu. Tiểu thư ăn xong thì đã buồn ngủ, trên đường về viện đã lăn ra ngủ giữa đường. Trước kia phu nhân đều bế tiểu thư về phòng, hôm nay sao lại thờ ơ như thế. Có lẽ phu nhân đang mang thai nên không để tâm đến chuyện khác nữa.
Năm nay mưa xuân đến dồn dập, vừa mới quay về phòng không bao lâu lại bắt đầu mưa. Hứa Yên Nguyệt mở cửa sổ, mưa nhỏ lất phất kèm theo sương mù mờ ảo, thấp thoáng có thể thấy sắc xuân xanh biếc.
Nàng chợt nhớ lại lần đầu gặp hai “huynh muội” kia, dường như cũng là thời điểm này, tiết trời này. Khi đó bản thân còn từng nghĩ đến sợi dây tơ hồng mỏng manh.
Thiệu Hoài biết rõ vị muội muội này không phải là con ruột của mẹ hắn, cũng không phải con ruột của cha hắn. Cái gì hắn cũng biết, chỉ là giả vờ như không biết.
Lúc này Thiệu Hoài đang ở Khôn Ninh Cung, thị nữ của Thiệu Tư Thu đã chặn đường hắn khi hạ triều, tha thiết cầu xin hắn đến gặp hoàng hậu nương nương.
Nhưng hắn ngồi đây lại không có tâm tình gì, thấy Thiệu Tư Thu cho thị nữ dâng trà rồi không nói gì, hắn cũng không muốn phí thời gian nói mấy lời khách sáo, trực tiếp hỏi: “Gọi ta đến có chuyện gì?”
Thấy hắn không giấu giếm sự nôn nóng của mình, lòng Thiệu Tư Thu đau nhói. Người này trước nay luôn cưng chiều nàng, đem đến cho nàng mọi thứ nàng muốn. Vậy mà giờ đây lại đối xử với nàng như thế này. Nàng cúi đầu, mím môi.
Thiệu Tư Thu vốn đã cứng cỏi hơn sau bao năm tiến cung, chỉ khi đối mặt với Thiệu Hoài mới không kìm được mà lộ vẻ yếu đuối: “Muội nghe nói tẩu tẩu có thai nên muốn chúc mừng huynh.”
“Tin tức của hoàng hậu nương nương thật đúng là linh thông.” Thiệu Hoài lạnh lùng cười: “Ta không quan tâm ngươi nghĩ gì, cũng không quan tâm lời chúc mừng của ngươi là thật lòng hay giả dối. Ta đến đây chỉ để nhắc nhở ngươi, sau này cách xa thê tử của ta một chút. Nếu như nàng và đứa bé xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn...”
Thiệu Hoài không nói tiếp, nhưng sự uy hϊếp trong giọng điệu không cần nói cũng biết.
Trong phút chốc, Thiệu Tư Thu cảm thấy bản thân nhất định là nghe lầm rồi: “Nhị ca, huynh đang nghi ngờ ta sao? Huynh cảm thấy ta sẽ tổn thương Nguyệt tỷ tỷ sao?”
Gương mặt xinh đẹp hoàn mỹ của Thiệu Tư Thu được thừa hưởng từ mẹ ruột. Lúc này, cặp mắt phượng nhướng lên, trong mắt ánh lên tia giận dữ và oán trách.
Thiệu Hoài vẫn không bị lay động, khuôn mặt đáng thương kia không còn khiến lòng hắn dậy sóng như xưa. Hắn nói xong điều mình muốn nói thì xoay người rời đi.
Thiệu Tư Thu rốt cuộc cũng mất đi vẻ đoan trang, đứng bật dậy: “Nhị ca, huynh vẫn còn giận muội sao?”
Thân hình của Thiệu Hoài ngừng chút.
Thiệu Tư Thu biết mình đã lỡ lời, nàng vội vàng muốn giải thích: “Nhị ca, chuyện của Tuyên Nhi, muội thật sự không cố ý đâu. Muội...”
Nàng còn chưa nói hết lời, đã thấy Thiệu Hoài quay người lại, lộ sát ý: "Triệu Tư Thu, ta đã cảnh cáo ngươi, đừng nhắc đến cái tên đó."
Thiệu Tư Thu bị cơn giận dữ của hắn làm cho sợ hãi.
"Xin lỗi! Muội..." Nàng lầm bầm vài câu rồi im lặng, chuyện của Tuyên Nhi, dù giải thích thế nào, nàng cũng là người sai.
Sắc mặt Thiệu Hoài vẫn chưa dịu xuống: "Chuyện này hãy chôn sâu trong lòng ngươi, vì ngươi, cũng vì ta, mãi mãi đừng nhắc lại nữa."
Những sai lầm năm đó giống như một lưỡi dao đâm vào tim hắn, hắn càng yêu Hứa Yên Nguyệt bao nhiêu thì lưỡi dao lại càng cắm sâu hơn bấy nhiêu. Trong hạnh phúc của hắn luôn chất chứa hối hận và sợ hãi không thể xua đi. Đây có lẽ là sự trừng phạt mà ông trời dành cho hắn.
“Vì huynh, cũng là vì muội sao?” Thiệu Tư Thu lặp lại lời này, rồi cười lạnh lẽo: “Nhị ca... huynh thật sự thích tẩu tẩu à? Cho nên mới không muốn để nàng biết. Rõ ràng năm đó vì ta thích nàng nên huynh mới cưới nàng.”
Thiệu Hoài nghe xong cũng không gợn sóng: “Ánh mắt của ngươi hiếm hoi lắm mới nhìn đúng một lần.”
Sau khi Thiệu Hoài rời điện, Thiệu Tư Thu vô lực ngã ngồi xuống ghế.
Từ sau khi Tuyên Nhi ra đi, Thiệu Hoài ngày càng trở nên lạnh nhạt. Hôm nay nàng vốn nghĩ rằng hắn đã mềm lòng mới đồng ý gặp mình, không ngờ hắn đến chỉ để nói lời cảnh cáo. Nhị ca cho rằng nàng sẽ tổn thương tẩu tẩu sao? Trong lòng hắn, nàng đã trở thành người xấu xa như vậy?
Nhị ca, dù huynh tin hay không tin, khi ta không nơi nương tựa ở Thiệu phủ, là huynh bảo vệ ta chu toàn. Khi ta bước đi từng bước khó nhọc trong cung cấm, là huynh dìu dắt ta đến hôm nay. Ta thật lòng mong huynh có thể hạnh phúc.
Dù trong lòng không cam tâm, có ghen tỵ, nàng vẫn muốn hai người họ được tốt đẹp. Nhưng hiện tại, giữa nàng và họ, mãi mãi tồn tại một vết rạn không thể vượt qua.