Nhưng cho đến khi món ăn được dọn đầy đủ lên bàn, mọi người vẫn không thấy bóng dáng Thiệu Hoài.
Lão phu nhân nhíu mày: “Ngày thường hiếm khi hắn hạ triều muộn như vậy, chẳng lẽ ra ngoài có giao thiệp gì à? Cũng không báo sớm một tiếng.”
Trong lòng bà có chút nghi ngờ, đáng lẽ nhi tử nên dành nhiều thời gian bên cạnh Hứa Yên Nguyệt vào những lúc này chứ.
Đúng lúc đó, một gã sai vặt vào bẩm báo: “Lão phu nhân, phu nhân, Nhị gia còn đang ở trong cung!”
Lão phu nhân sững người: “Sao hôm nay còn chưa xuất cung?”
Gã sai vặt tiếp lời: “Bẩm lão phu nhân, nghe nói là hoàng hậu nương nương có việc, gọi Nhị gia tiến cung...”
Chưa nói dứt câu, “bốp” một tiếng vang lên, tay của lão phu nhân đập mạnh xuống bàn, khiến cả Hứa Yên Nguyệt và Thư Ninh đều giật mình.
Lão phu nhân vẫn giận dữ: “Nàng còn có chuyện gì? Đã là hoàng hậu của một nước rồi, việc gì phải thường xuyên gọi người ngoài tiến cung?”
Gã sai vặt cúi đầu không dám lên tiếng, đây là mẫu thân của hoàng hậu nương nương, ai dám tuỳ tiện nói lời gì.
Lúc này Hạ ma ma hắng giọng như nhắc nhở: “Lão phu nhân!”
Lão phu nhân lấy lại bình tĩnh, quay sang nhìn Hứa Yên Nguyệt.
Hứa Yên Nguyệt đương nhiên cảm nhận được ánh mắt đó, bèn làm ra vẻ không biết gì, dịu dàng cất lời: “Mẫu thân, ngài đừng giận, sao có thể xem phu quân là người ngoài? Huống hồ đại nhân là ca ca của hoàng hậu nương nương, chàng quan tâm muội muội cũng là điều bình thường thôi.”
Nghe nàng gọi “muội muội”, ánh mắt lão phu nhân loé lên một tia sắc lạnh: “Đã xuất giá theo chồng, thân đã gả ra ngoài rồi, còn gọi gì mà muội muội?”
Lúc này Hạ ma ma lại tiếp lời: “Người đừng tức giận nữa. Thái tử điện hạ mới qua đời chưa được một năm, hoàng hậu nương nương chưa nguôi nỗi đau mất con, ngài đừng chấp nhặt với nàng.”
Nghe đến “thái tử điện hạ”, ngón tay Hứa Yên Nguyệt không tự chủ được mà co rút lại.
Lão phu nhân lúc này cũng dần bình tĩnh, nghĩ đến đứa bé kia, bà cũng ngậm ngùi: “Thái tử điện hạ vốn là đứa trẻ ngoan, chỉ tiếc lại có người mẫu thân vô dụng như thế, ngay cả con mình cũng không bảo vệ được.”
“Nương, người làm sao vậy? Có phải thấy không khỏe chỗ nào không?”
Tâm trạng lão phu nhân vừa dịu lại, nghe giọng nói hốt hoảng của Thư Ninh, vội quay đầu lại xem, quả nhiên thấy sắc mặt Hứa Yên Nguyệt tái nhợt, bà lo lắng hỏi: “Làm sao vậy?”
Hứa Yên Nguyệt miễn cưỡng cười cười: “Không có gì, đột nhiên dạ dày con có chút không thoải mái.”
Lão phu nhân nói: “Không thoải mái lắm à? Ta đã dặn nhà bếp làm món thanh đạm, không có mùi gì lạ mà. Hay là gọi đại phu đến xem?”
Hứa Yên Nguyệt lắc đầu, nói: “Không cần đâu, mẫu thân. Chỉ khó chịu thoáng qua thôi, bây giờ đỡ nhiều rồi.”
Thư Ninh ở bên cạnh nhẹ nhàng dâng một ly nước lên: “Nương uống nước đi!”
Hứa Yên Nguyệt nhận lấy, xoa đầu con: “Thư Ninh ngoan, nương không đau nữa rồi.”
Lão phu nhân nhớ lại chuyện trước kia Hứa Yên Nguyệt rất yêu quý Thái tử điện hạ, có lẽ nhắc đến hắn là chạm đến vết thương lòng của nàng, sau này bà phải ít nhắc đến thì hơn.
Thấy sắc mặt nàng quả thật đã khá hơn, lão phu nhân mới yên tâm hơn một chút: “Có gì không thoải mái thì phải nói ra.”
Hứa Yên Nguyệt khẽ đáp: “Dạ, con biết rồi.”
Hứa Yên Nguyệt cũng không biết mình đã ăn gì, nàng lại không nếm được mùi vị nào của những món đã cho vào miệng, nhưng nàng vẫn cố tỏ ra bình thường.
Đợi đến khi rời phòng lão phu nhân, Bách Linh cũng không nhận ra nàng có điểm gì bất ổn, còn đứng bên cạnh nói cười vui vẻ.
Thấy Hứa Yên Nguyệt không trả lời, nàng cho rằng đây là phu nhân muốn nghe nàng nói, thế là tự mình nói tiếp: “Nô tì nghe lão nhân trong phủ nói, hoàng hậu nương nương không phải con gái ruột của lão phu nhân, mà là do một thϊếp thất sở sinh. Đã thế thϊếp thất kia cực kỳ được sủng ái, nếu không phải bị khó sinh mà qua đời...” Nói đến đoạn này nàng đè thấp âm thanh: “... thì không biết Thiệu phủ lão phu nhân hiện tại là ai đâu. Nghe nói lão gia vì nhớ thương thϊếp thất, lâu ngày thành bệnh rồi cũng qua đời.”
Hứa Yên Nguyệt liếc mắt nhìn nàng một cái: “Ngươi rõ là biết nhiều ghê, đang kể chuyện thoại bản à?”
Bách Linh khẽ khàng cười: “Nghe thì thấy giống thoại bản thật, bất quá nô tì cảm thấy quá nửa đều là sự thật. Chỉ là không rõ Nhị gia có biết sự tình hay không, hay là vẫn xem nương nương là em gái ruột.”