Hạ ma ma ra ngoài chưa được bao lâu đã quay lại, vừa vén rèm châu cho người phía sau, vừa cười nói với lão phu nhân và Hứa Yên Nguyệt: “Hôm nay tiểu thư dậy sớm hơn một chút.”
Lời bà chưa dứt, Thiệu Thư Ninh đã được vυ" nuôi dắt vào. Ánh mắt của nàng đảo quanh tìm đến thân mẫu, hai con ngươi vốn đã lấp lánh nay lại sáng rỡ thêm khi nhìn thấy Hứa Yên Nguyệt.
“Nương!” Nàng vui sướиɠ reo lên, vùng khỏi tay vυ" nuôi chạy về phía Hứa Yên Nguyệt.
Thiệu Thư Ninh năm nay tám tuổi, gương mặt nhỏ xinh xắn dễ thương, đã bắt đầu lộ đường nét ngũ quan tinh tế lại có chút non nớt của trẻ thơ. Lúc này, hơi ấm trong phòng hun cho hai má bầu bĩnh đỏ hây hây, càng khiến người ta muốn đưa tay nhéo một cái. Tuy đã vào xuân, nhưng nàng vẫn mặc áo bông màu hồng, dáng vẻ nhảy nhót đáng yêu vô cùng.
Hứa Yên Nguyệt vô thức duỗi tay đón lấy: “Chậm đã...”
Vừa thốt được hai chữ, nàng như chợt nghĩ ra điều gì, hành động khựng lại. Bách Linh đã nhanh tay hơn, kịp đón lấy Thư Ninh trước khi nàng nhào vào lòng mẫu thân.
Thư Ninh ngẩng đầu nhìn Bách Linh, rồi lại tủi thân nghiêng đầu nhìn Hứa Yên Nguyệt: “Nương!”
Hứa Yên Nguyệt lấy lại tinh thần, bật cười: “Không phải đã dặn con rồi sao, đi đường không được hấp tấp như thế.”
Nàng biết mình nên đưa tay đón lấy con gái, ánh mắt ngập tràn khát khao và lệ thuộc kia đánh vào nơi mềm mại nhất trong lòng nàng. Nhưng đôi tay nàng lại như đeo xiềng xích nặng nghìn cân, không sao nhấc lên nổi.
“Thư Ninh, đến bên tổ mẫu nào.”
Đối với tổ mẫu, Thư Ninh vừa yêu vừa sợ. Nghe bà gọi, nàng không dám níu kéo Hứa Yên Nguyệt nữa, chậm rãi bước đến trước mặt lão phu nhân một cách ngoan ngoãn, giữ lễ.
“Thư Ninh thỉnh an tổ mẫu!” Giọng nói non nớt mềm mại phối cùng dáng vẻ nghiêm túc nho nhỏ, thực khiến người ta vừa thương vừa buồn cười.
Tuy Thiệu lão phu nhân vẫn luôn mong có cháu trai, nhưng bà vô cùng nuông chiều đứa cháu gái này.
Bà kéo Thư Ninh lại gần: “Bảo bối ngoan, gần đây con có chăm chỉ luyện chữ không? Lần trước mẫu thân khen là chữ con viết càng ngày càng đẹp.”
“Dạ!” Thiệu Thư Ninh kiêu hãnh gật đầu, nghe tổ mẫu nói mẫu thân khen mình, nàng liếc nhìn Hứa Yên Nguyệt rồi hớn hở khoe: “Tiên sinh cũng khen con như vậy.”
Lão phu nhân dịu dàng vỗ vỗ vai nàng: “Vậy Thư Ninh không nên tự mãn, phải tiếp tục chăm chỉ luyện tập nhé.”
Thư Ninh cười khúc khích: “Con biết rồi, tổ mẫu.”
Lão phu nhân lại hỏi thêm vài chuyện sinh hoạt, nói chuyện một lúc thì dừng lại, quay sang bảo vυ" nuôi: “Thu Nương, ngươi đưa tiểu thư ra ngoài chơi một lát.”
“Vâng, lão phu nhân.”
Thu Nương vâng lời bước đến bế Thư Ninh. Cô bé có chút không cam lòng, ánh mắt vẫn lưu luyến nhìn về phía Hứa Yên Nguyệt.
Cuối cùng Hứa Yên Nguyệt cũng mủi lòng, mỉm cười vẫy tay: “Thư Ninh, qua chỗ nương một chút nào.”
Vừa thấy nụ cười quen thuộc của mẫu thân, Thiệu Thư Ninh lập tức nhào tới, đâm đầu vào lòng Hứa Yên Nguyệt, còn rúc vào cổ nàng, nũng nịu gọi: “Nương!”
“Đã lớn tướng rồi mà còn làm nũng.” Hứa Yên Nguyệt bật cười, vừa nhẹ nhàng vuốt mái tóc con đang cọ loạn trước ngực, vừa dỗ: “Con ra ngoài chơi với vυ" nuôi trước đi, lát nữa nương sẽ đến tìm con.”
“Dạ!” Thư Ninh đáp một tiếng, sau đó còn ghé tai nàng nói nhỏ: “Nương, con đọc thêm mấy quyển sách rồi, chờ người đến thư phòng, con sẽ đọc cho người nghe nhé.”
“Được!”
Lão phu nhân mỉm cười nhàn nhạt nhìn hai mẹ con họ. Mãi đến khi Thư Ninh đi khỏi, bà mới cất lời: “Tuy hiện giờ quan trọng nhất là đứa bé trong bụng con, nhưng Thư Ninh là hài tử duy nhất trong phủ, luôn được cả nhà cưng chiều. Con đột nhiên mang thai, nếu hờ hững với con bé, trong lòng nàng sẽ cảm thấy có sự khác biệt. Đứa nhỏ này rất thông minh đấy, con đừng xem nhẹ chuyện này.”
Hứa Yên Nguyệt cúi đầu đáp: “Mẫu thân dạy phải, con dâu sẽ nhớ kỹ.”
Hai người là mẹ chồng con dâu nhiều năm nên lão phu nhân hiểu rõ Hứa Yên Nguyệt không phải loại người bên trọng bên khinh.
“Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì sao?”
“Không ạ.” Hứa Yên Nguyệt cười khẽ: “Có lẽ là vì mang thai bất ngờ, suy nghĩ hơi nhiều một chút, thành ra lơ là với Thư Ninh.”
Dù sao khó khăn lắm mới mang thai được, nghĩ ngợi nhiều một chút cũng không có gì lạ, lão phu nhân lại kiên nhẫn khuyên nhủ, an ủi nàng.
Chuyện trò xong cũng đã đến giờ cơm trưa, lão phu nhân thuận thế giữ nàng lại dùng bữa, còn sai người truyền lời, bảo Thiệu Hoài cùng đến.