Chương 2.3

“Chàng thế này chẳng khác gì mới làm phụ thân lần đầu vậy.” Nàng nói như thể đang trêu ghẹo.

Trong lòng Thiệu Hoài thoáng dâng lên một cảm xúc rung động. Đây không phải là lần đầu tiên Hứa Yên Nguyệt hoài thai, nhưng tâm trạng hai lần lại khác biệt một trời một vực. Lúc này, hắn chỉ muốn bù đắp tất cả những gì còn thiếu sót năm xưa cho người trước mắt.

May mắn thay, hắn vẫn còn cơ hội.

“Có lẽ là đến tuổi rồi, khi biết mình lại được làm phụ thân thì cũng đa cảm hơn.” Tuy trong lòng dậy lên nhiều cảm xúc phức tạp nhưng nét mặt hắn vẫn tỏ ra bình thản, chỉ có ánh mắt là tràn đầy mong chờ: “Đến khi hài tử chào đời, ta sẽ trao cho con những điều tốt đẹp nhất.”

Hứa Yên Nguyệt vẫn mỉm cười, nhưng bàn tay giấu trong chăn lại siết chặt hơn: “Chàng nói vậy, nếu Thư Ninh nghe được thì sẽ giận mất. Chẳng lẽ con bé không phải là hài tử của chàng sao?”

“Không phải Thư Ninh có nàng thương rồi sao? Ta đối với con sao có thể sánh bằng nàng?”

Nếu trong phủ này, còn ai có thể vượt qua vị trí của Thiệu Hoài trong lòng Hứa Yên Nguyệt, thì người đó chỉ có thể là Thư Ninh.

Phải rồi! Từ trước đến nay, nàng vẫn luôn yêu thương đứa bé kia nhất. Hứa Yên Nguyệt khép mắt lại, không nói thêm lời nào. Thiệu Hoài tưởng là nàng đuối lý, cũng không nói gì thêm. Hắn thay áo rồi nằm xuống bên cạnh, suốt đêm ôm nàng trong lòng.

Ngày hôm sau khi Hứa Yên Nguyệt tỉnh dậy, Thiệu Hoài đã vào triều, nàng theo thường lệ đến thỉnh an lão phu nhân. Suốt bao năm làm dâu Thiệu gia, nàng chưa bao giờ lơ là lễ nghi thăm hỏi sáng tối.

Hạ ma ma đã đứng đợi sẵn ở cửa, vừa thấy nàng từ xa là bà bước nhanh đến đón vào phòng.

Hứa Yên Nguyệt hỏi: “Mẫu thân dậy rồi à?”

“Dậy rồi, dậy rồi!” Hạ ma ma vui vẻ: “Còn sớm hơn mọi ngày, chắc là chờ phu nhân tới!”

Hứa Yên Nguyệt theo bà vào trong, quả nhiên lão phu nhân đã ngồi ngay ngắn chỉnh tề trong viện.

Vì mùa đông đã qua, trong phòng vốn đã lâu không đốt lò than, hôm nay lại cho nổi lửa, hiển nhiên là vì lo cho sức khỏe của Hứa Yên Nguyệt.

Tướng mạo của Thiệu lão phu nhân vốn đã nghiêm khắc, bà lại thường mặc y phục màu tối nên cả người toát lên vẻ nghiêm nghị, khó gần. Trước kia Hứa Yên Nguyệt vẫn luôn sợ bà, lại thêm lão phu nhân thường tỏ ra bất mãn với nàng, lúc mới vào cửa nàng từng nghĩ rằng mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu này sẽ mãi mãi lạnh nhạt như thế.

Nhưng về sau, khi đã sống cùng nhau đủ lâu thì nàng mới nhận ra, Thiệu lão phu nhân thực ra cũng là người đơn thuần, lành tính. Nếu thành tâm đối đãi thì bà cũng không phải là tảng đá không thể hóa mềm.

“Mẫu thân!” Hứa Yên Nguyệt hành lễ.

Thiệu lão phu nhân phất tay: “Con đang mang thai, không cần câu nệ mấy thứ lễ nghi này. Mau ngồi xuống đi.” Bà nói xong lại nở một nụ cười, nét mặt cũng dịu lại.

Hứa Yên Nguyệt nghe lời ngồi xuống bên cạnh bà.

Lão phu nhân nhìn bụng nàng, lại nghĩ thai còn nhỏ nên chưa nhìn ra, bèn nhẹ giọng dặn dò: “Nếu trong viện con thiếu người thì cứ nói với quản gia. Ta đã dặn hắn rồi, có gì cứ bảo, hắn sẽ lo liệu ổn thỏa.”

Hứa Yên Nguyệt cười đáp: “Tạ ơn mẫu thân, viện của con cũng đã đủ nhân lực, những việc khác cũng không có gì thiếu thốn.”

Đây là lời nói thật. Thiệu Hoài luôn rất rộng rãi với nàng, cho dù là ngày thường thì chuyện ăn mặc luôn được chu toàn sao cho tốt nhất có thể.

Lão phu nhân đương nhiên hiểu rõ: “Vậy thì tốt. Còn nữa, giờ con đang mang thai thì miễn chuyện thỉnh an hằng ngày, đi lại cũng bất tiện.”

“Mẫu thân!” Hứa Yên Nguyệt mỉm cười: “Chưa đến hai tháng, đâu có gì bất tiện, con nào dám quý giá đến thế.”

“Sao lại không quý chứ?” Lão phu nhân quả quyết: “Ba tháng đầu là phải hết sức cẩn trọng, cẩn thận một chút luôn là điều tốt. Dù sao ở chỗ ta cũng không có việc gì to tát, mấy thứ lễ nghi khách sáo đó để sau hẵng nói, giờ con chỉ cần an tâm dưỡng thai cho thật tốt.”

Hứa Yên Nguyệt nghĩ một chút rồi đáp: “Con dâu hiểu rồi. Đa tạ mẫu thân quan tâm.”

Hai người còn đang trò chuyện, bên ngoài bỗng truyền đến âm thanh xôn xao, tiếng trẻ nhỏ lanh lảnh khiến thân mình Hứa Yên Nguyệt run lên.

Hạ ma ma cười bước ra ngoài: “Chắc là tiểu thư đến rồi.”