Thiệu Hoài khựng lại.
Nếu nói trái tim hắn được bọc kín trong lớp áo giáp sắt lạnh, thì nước mắt của Hứa Yên Nguyệt chính là thứ duy nhất có thể đâm thủng được nó. Dù chỉ là trong mộng, hắn cũng không sao chịu được việc nàng phải chịu chút uất ức nào.
Thấy hàng mày thanh tú của nàng khổ sở nhíu lại, hắn đoán nàng đang bị bóng đè, bèn đặt tay lên vai nàng, khẽ gọi: “Nguyệt Nhi... tỉnh lại đi.”
Giọng hắn trầm thấp, cứng cỏi như chính con người hắn, nhưng trong đó lại chứa đựng sự thương tiếc và dịu dàng dành riêng cho nàng. Hắn muốn kéo nàng ra khỏi giấc mộng quẩn quanh, lại không hay biết chính hắn mới là cơn ác mộng của nàng.
Hứa Yên Nguyệt hít sâu một hơi, thở hổn hển. Ánh mắt nàng lúc này không hề ấm áp mà lạnh lẽo, xa cách và đầy phòng bị.
Tim Thiệu Hoài trĩu nặng.
Phải nói là hắn đang rất không vui. Hắn không chấp nhận ánh mắt xa lạ của Nguyệt Nhi. Chỉ một cái liếc mắt của nàng, lòng hắn đã dâng trào một cảm xúc không sao kiềm chế nổi: phẫn nộ và cả khủng hoảng.
Hắn chợt nhớ đến vẻ thờ ơ, vô tình của Hứa Yên Nguyệt mấy ngày gần đây, lại liên tưởng mấy lời các vị đồng liêu đùa giỡn trong bữa tiệc tối nay, ánh mắt hắn vụt lóe lên một tia u ám. Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn lên khóe mắt nàng. Hứa Yên Nguyệt vô thức nhắm mắt lại, ánh mắt lạnh lùng ban nãy cũng không còn nữa. Cảm giác xa cách mà hắn thấp thỏm bao ngày cũng tan biến theo đôi mắt khép lại của nàng.
Trái ngược với cơn sóng ngầm cuộn trào trong lòng, từng cử động của hắn vẫn luôn nhẹ nhàng, dịu dàng.
“Đại nhân?” Hứa Yên Nguyệt gọi hắn, giọng nói vốn mềm mại thường ngày giờ lại khàn khàn, khiến ánh mắt Thiệu Hoài trầm xuống.
Hắn thẳng người dậy, vẫn đặt tay bên má nàng, nhẹ nhàng lau đi vết nước mắt chưa khô: “Nàng thấy ác mộng sao?”
Hứa Yên Nguyệt đã tỉnh hẳn. Rõ ràng nàng chìm vào giấc ngủ trong nỗi oán giận, vậy mà người xuất hiện trong mộng kia vẫn là dáng vẻ lúc nàng yêu thương hắn nhất.
Năm đó lần đầu gặp Thiệu Hoài, hắn mặc áo dài trắng hơn tuyết, nét mặt lạnh lùng, nhưng trong mắt lại ẩn chứa sự dịu dàng khác biệt. Nàng đã chìm đắm trong sự dịu dàng ấy, mãi đến giờ mới hay, hóa ra đó là độc dược. Ôn nhu của hắn chỉ dành riêng cho một nữ nhân khác. Nàng gặp ác mộng sao? Đúng là một cơn ác mộng.
Dù thấy lạnh trong lòng, nhưng nét mặt Hứa Yên Nguyệt chỉ lộ vài phần ngượng ngùng. Nàng nắm tay Thiệu Hoài, rồi tự lau nước mắt, thầm thì: “Khiến đại nhân chê cười rồi.”
“Ta cười nàng khi nào chứ?” Thấy nàng như vậy, Thiệu Hoài cũng nhẹ lòng, lại dịu giọng hỏi: “Nàng mơ thấy gì mà thương tâm đến thế?”
Hứa Yên Nguyệt ngẫm nghĩ rồi đáp: “Quên rồi... có khi là mộng thấy đại nhân không cần ta nữa?” Nói rồi nàng nhìn sang Thiệu Hoài, ánh mắt ấm ức như thể thật sự bị hắn ruồng bỏ.
Ánh mắt sáng trong mang theo chút uất ức xen lẫn nũng nịu khiến lòng Thiệu Hoài tê dại. Hắn không ngờ bản thân mình lại mềm lòng đến thế.
“Nguyệt Nhi!” Hắn nắm tay Hứa Yên Nguyệt. Hắn vốn không giỏi nói lời ngọt ngào, nghĩ một lúc mới nói: “Chúng ta là phu thê, cả đời này đều như thế.”
Hứa Yên Nguyệt gật đầu, trong mắt ánh lên một tia dịu dàng.
Thiệu Hoài cũng không rõ vì sao mình lại nói thêm câu cuối cùng kia. Có lẽ bởi thái độ gần đây của Hứa Yên Nguyệt khiến lòng hắn dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Thấy trán nàng rịn mồ hôi, hắn gọi Bách Linh mang nước tới.
“Đại nhân!” Chẳng bao lâu sau, giọng Bách Linh vang lên ngoài cửa.
Thiệu Hoài thu tay lại: “Vào đi!” Vừa nói hắn vừa tiện tay sửa lại góc chăn cho nàng.
Bách Linh bưng chậu nước bước vào, đặt bên giường, vừa định vươn tay thì Thiệu Hoài đã xua tay: “Ngươi lui xuống đi.”
Bách Linh vội đáp: “Vâng.”
Thấy Thiệu Hoài tự mình xả khăn, Hứa Yên Nguyệt ngượng ngùng: “Đại nhân, sao có thể để chàng...”
“Phu quân chăm sóc thê tử đang mang thai là điều nên làm.” Hắn đỡ nàng nằm xuống, rồi dùng khăn nhẹ nhàng lau mồ hôi vừa túa ra trên trán nàng.
Nói đến mang thai, Hứa Yên Nguyệt bật cười: “Chàng biết rồi sao?”
“Bách Linh đã nói với ta rồi.” Lúc này, Thiệu Hoài rốt cuộc không nén được ý cười. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên bụng nàng: “Nguyệt Nhi, đây là hài tử của chúng ta.”
Hứa Yên Nguyệt cũng mỉm cười, nhưng trong lòng dâng lên từng cơn rét lạnh. Nàng nhớ lại lần đầu mình mang thai, Thiệu Hoài cũng săn sóc, sắp xếp mọi việc chu đáo, đối đãi với nàng dịu dàng tỉ mỉ.
Nhưng hắn có từng thể hiện sự vui mừng như bây giờ không? Từng mang vẻ mặt ngơ ngác hạnh phúc, tay chân luống cuống không biết làm sao không? Từng nhẹ nhàng dè dặt như hiện tại không? Vì sao nàng lại không sớm phát hiện ra những điều khác thường ấy?