Vừa uống đượ 3 tuần rượu thì Tiền Bình đẩy cửa bước vào. Hắn len lỏi qua giữa đám quan lại, đến trước mặt Thiệu Hoài.
“Đại nhân!”
“Ừ.”
“Thuộc hạ đã truyền lời tới phu nhân rằng ngài sẽ về muộn.”
“Ừ!”
Thiệu Hoài chỉ đáp lời bằng một chữ đơn giản, thần sắc vẫn nhàn nhạt như cũ, nhưng kẻ quen thuộc hắn như Tiền Bình lại nhận ra ánh mắt ấy đang dần nhu hòa.
Tiền Bình cũng đã quá quen với kiểu đối thoại như thế này. Cho dù đại nhân không nói gì nhiều, hắn vẫn biết nên truyền lại những gì: “Phu nhân dặn ngài cứ yên tâm lo việc, không cần bận lòng. Làm xong việc hẵng về cũng được.”
Lời vừa dứt, đối phương không đáp lại. Nhưng khí tức quanh thân lại đột ngột lạnh xuống khiến Tiền Bình thầm bất an. Là người thường xuyên truyền tin giữa hai vị chủ tử, hắn rất rõ, nếu là trước kia, mỗi khi đại nhân vắng nhà, phu nhân đều căn dặn phải uống ít rượu, sớm hồi phủ. Những lời dặn dò vừa dịu dàng vừa thấu hiểu, khiến người nghe cảm thấy ấm áp.
Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, phu nhân đột nhiên trở nên “hiểu chuyện” đến lạ. Từng lời dặn dò đều đúng mực, không thừa không thiếu, không trách không lo, không hỏi không nhắc.
Tuy nhiên, cái gọi là “hiểu chuyện” ấy rõ ràng không làm đại nhân hài lòng.
Ngay cả hắn cũng cảm thấy phu nhân không còn thân thiết như trước.
“Đúng rồi...” Tiền Bình do dự một chút rồi mới lên tiếng: “Lúc tiểu nhân rời phủ, hình như thấy phu nhân đang cho mời đại phu.”
Ánh mắt Thiệu Hoài lập tức sắc lại, hắn quay đầu nhìn thuộc hạ.
“Chuyện này...” Tiền Bình tất nhiên hiểu phải đáp thế nào, vội nói: “Tiểu nhân vội vã chạy đến đây nên chưa kịp hỏi kỹ. Hơn nữa, đám hạ nhân trong phủ cũng không rõ tình hình.”
Ngay khoảnh khắc Thiệu Hoài đứng dậy, Đường Văn Vọng lập tức bước theo sau. Hắn vẫn luôn chú ý đến động tĩnh bên này, vừa nghe tin phu nhân gọi đại phu thì biết chủ tử sẽ không ở lại lâu: “Đại nhân, ngài cứ về phủ trước đi, nơi này giao cho hạ quan là được.”
“Ừ.”
Thiệu Hoài lập tức rảo bước ra ngoài. Các vị đại thần đồng loạt đứng dậy tiễn, song không ai dám hỏi han điều gì.
Mãi đến khi đã ngồi vào trong xe ngựa, ánh mắt Thiệu Hoài mới ánh lên vẻ ảo não. Chỉ vì dạo gần đây thấy Hứa Yên Nguyệt lạnh nhạt với mình, hắn mới sinh lòng giận dỗi, cố tình trì hoãn ở lại yến tiệc lâu hơn chút. Hắn hiểu rõ tính tình nàng, dịu dàng là thế, nhưng cũng quật cường chẳng kém. Nếu thật sự là do hắn vô tâm khiến nàng phiền lòng, chẳng phải lỗi cũng là ở hắn sao?
Nghĩ vậy, hắn càng thấy bực bội. Nhưng lúc này so đo những chuyện ấy thì còn ý nghĩa gì nữa?
Vừa về tới phủ, hắn đi thẳng tới chủ viện. Thiệu Hoài chỉ có Hứa Yên Nguyệt làm chính thê, trong phủ cũng không có phòng khác, hai người luôn cùng ăn ở tại chủ viện.
Đến cửa, Hoài Ngọc và Bách Linh đã đứng chờ, vừa thấy hắn về thì cùng hành lễ: “Đại nhân!”
“Phu nhân đâu?”
“Phu nhân đã đi nghỉ rồi ạ.” Bách Linh đáp, nét mặt còn phảng phất vui mừng không giấu nổi.
Thiệu Hoài lập tức nhận ra điểm khác lạ: “Hôm nay phu nhân cho mời đại phu, có chuyện gì?”
Hoài Ngọc cúi đầu thấp hơn, sợ để lộ cảm xúc trong ánh mắt. Trái lại, Bách Linh vốn thật thà, bị hỏi liền không kìm được cười lên: “Chúc mừng đại nhân! Đại phu nói... phu nhân đã mang thai.”
Thiệu Hoài hơi khựng lại, biểu cảm trên gương mặt hắn lúc này quả thực rất hiếm thấy. Bách Linh thấy thế càng cười tươi hơn: “Có điều phu nhân nói mệt nên không đợi đại nhân trở về, đã nghỉ ngơi rồi ạ.”
Thiệu Hoài trầm mặc hồi lâu, rồi mới khẽ đáp, giọng điềm tĩnh như thường: “Ta biết rồi.”
Hắn tự đẩy cửa bước vào, động tác vô thức chậm lại để giảm bớt tiếng động. Hứa Yên Nguyệt dường như đã ngủ say, không biết có người vào phòng.
Thiệu Hoài đi tới mép giường, chậm rãi ngồi xuống, trong lòng vẫn còn ngổn ngang khó tả. Hắn đã mong mỏi đứa nhỏ này từ rất lâu, vậy mà khi thành sự thật, ngoài niềm vui khôn xiết, trong lòng hắn lại dấy lên một nỗi luống cuống lạ lẫm.
“Nguyệt Nhi...” Hắn vuốt nhẹ lên má nàng. Làn da mịn màng mềm mại khiến động tác của hắn khựng lại. Hắn nhìn nàng thật lâu, trong đáy mắt hiện lên vẻ bất lực pha chút khổ sở.
Từ bao giờ, hắn lại có thể vì một nữ nhân mà điên đảo tâm thần, cam tâm tình nguyện tự trói mình vào một chữ “tình”?
“Lần này, ta nhất định sẽ làm một phụ thân tốt.” Hắn cúi xuống, nhẹ giọng hứa hẹn với nàng.
Nhưng đúng lúc ấy, trong cơn mộng mị, Hứa Yên Nguyệt dường như gặp ác mộng, đôi mắt vẫn nhắm nhưng nước mắt lại chảy xuống từ khóe mi.