Chương 11.2

Nghe Thái tử giải thích, thần sắc Thiệu Hoài mới dịu lại: “Đã đến cáo biệt mẫu hậu chưa?”

“Rồi ạ.” Triệu Thừa Tuyên đáp.

Thiệu Hoài trầm mặc một thoáng, rồi đi tới bế bổng hắn lên: “Vậy thì đi thôi.”

Đột ngột bị bế lên, thân mình Triệu Thừa Tuyên cứng đờ, không dám cử động. Hắn ngoảnh nhìn Hứa Yên Nguyệt, nàng mỉm cười dịu dàng trấn an hắn.

“Xem này, càng nhìn càng thấy đại nhân và Thái tử điện hạ đúng là cậu cháu cùng huyết thống.” Dung mạo hai người quả thực phảng phất vài phần tương tự.

Thiệu Hoài thoáng biến sắc, nhưng không đáp lời.

Trên dưới Thiệu gia đều cung kính tiếp đón Thái tử điện hạ. Riêng lão thái thái tuy thường ngày vẫn tỏ vẻ lạnh nhạt, nhưng nhờ Triệu Thừa Tuyên hiểu lễ nghi, cư xử chừng mực, dần dần cũng khiến thái độ của bà hòa hoãn hơn.

Dùng cơm xong, Hứa Yên Nguyệt dẫn hai đứa nhỏ đi xem hội hoa đăng. Triệu Thừa Tuyên rõ ràng chưa từng dự lễ hội nào như vậy. Đối diện cảnh tượng náo nhiệt với muôn hình muôn vẻ trò chơi và đèn l*иg rực rỡ, nét mặt hắn không giấu được vẻ tò mò và thích thú đúng với độ tuổi của mình.

Hội hoa đăng vốn không thiếu các loại đèn hoa đăng tinh xảo, Hứa Yên Nguyệt đưa hai đứa nhỏ đi dọc theo một dãy sạp dài chuyên bán hoa đăng.

Thiệu Thư Ninh vô cùng hào hứng, thấy chiếc hoa đăng nào đẹp cũng kéo tay mẫu thân đòi xem, nhưng Hứa Yên Nguyệt vẫn chưa vội.

“Các con chỉ được chọn một cái cho mình, nên phải chọn cho kỹ, đã mua cái này thì không được lấy cái khác nữa.”

Quả nhiên, Thư Ninh nghe vậy thì do dự, tiếp tục nhìn sang các sạp khác để chọn cho chắc.

Khác với nàng, Triệu Thừa Tuyên vẫn yên lặng ngắm nhìn. Mãi đến khi đi ngang một chiếc hoa đăng hình cá chép với màu cam vàng tươi sáng, hắn mới dừng bước.

Hứa Yên Nguyệt đưa mắt sang: “Tuyên nhi muốn cái này sao?”

Triệu Thừa Tuyên gật đầu: “Vâng ạ.”

Nói rồi, hắn buông tay nàng, định dùng ngọc bội bên hông để mua đèn.

Hứa Yên Nguyệt buồn cười ngăn lại: “Con giữ lại ngọc bội của mình đi. Để ta tặng con ngọn hoa đăng này nhé?”

Ngọc bội vốn là vật quý giá của hoàng gia, sao có thể đem đổi lấy một ngọn đèn.

Triệu Thừa Tuyên nghĩ một thoáng liền ngoan ngoãn thu tay về, còn không quên mở miệng cám ơn: “Vậy thì đa tạ mợ!”

Nào ngờ khi nàng hỏi giá, ông chủ lại cười lắc đầu: “Phu nhân, tiểu công tử, ngọn đèn này không bán được. Mỗi năm cửa hiệu chúng ta đều có hoạt động đố chữ, ngọn đèn này chính là phần thưởng cho người được giải. Nếu thật sự ưa thích, hay là thử giải đố xem sao?”

“Đố chữ ư?”

Hứa Yên Nguyệt nhìn Triệu Thừa Tuyên, đôi mắt đứa trẻ ẩn hiện ý mong chờ. Khi thấy nàng nhìn mình, hắn gật đầu, dáng vẻ hăm hở muốn thử.

Hứa Yên Nguyệt mỉm cười gật đầu với ông chủ: “Vậy thì chúng ta thử một lần.”

“Được thôi!” Ông chủ lập tức đưa ra đề bài và bút giấy: “Phu nhân chỉ cần viết đáp án lên giấy là được.”

Hứa Yên Nguyệt lắc đầu, rồi bế Triệu Thừa Tuyên lên: “Không phải ta, mà là hắn sẽ giải đố.”

“À?” Ông chủ thấy hắn nhỏ như vậy cũng ngẩn ra: “Trước đây không ít người thử mà không giải nổi, hài tử này bất quá mới năm sáu tuổi thôi mà.”

Nào ngờ lời còn chưa dứt, Triệu Thừa Tuyên đã giải ra câu thứ nhất.

Đề bài cũng không khó: “Thái dương tây hạ, nguyệt nhi đông treo. Một chữ.”

Triệu Thừa Tuyên nghiêm túc viết xuống chữ “Minh”, bởi vì đang được bế nên chữ viết không quá lưu loát, nhưng với một đứa nhỏ mà nói đã là vô cùng đẹp mắt.

Ông chủ cầm lấy tờ giấy xem qua rồi gật gù: “Vậy thì thử những câu sau đi! Nếu đều giải ra được, ngọn đèn này sẽ tặng không cho các ngươi.”

Những câu đố sau có dễ có khó, Triệu Thừa Tuyên lần lượt giải được, khiến ông chủ không khỏi kinh ngạc.

“Còn câu cuối cùng, trước đó đã có mấy người vướng ở đây. Tiểu công tử hãy coi cho kỹ.”

Thanh âm của ông ta đã cung kính hơn nhiều. Triệu Thừa Tuyên nhìn đề bài, lần này không giải ngay mà trầm tư một lúc.

Hứa Yên Nguyệt cũng ghé mắt nhìn xem.

“Sáu mươi chẳng đủ, tám mươi lại dư. Một chữ.”

Ngay cả Hứa Yên Nguyệt cũng chưa kịp nghĩ ra. Nàng vừa nhích người, Triệu Thừa Tuyên lập tức ngoảnh sang: “Mợ ơi, người có mỏi không?”

Hứa Yên Nguyệt cười: “Không đâu, con cũng không nặng lắm, cứ thong thả suy nghĩ.”

Triệu Thừa Tuyên lại xoay đầu tiếp tục nghiền ngẫm. Hắn tựa hồ thật sự say mê trò đố chữ, thần thái trên mặt khác hẳn bình thường, khiến Hứa Yên Nguyệt bất giác cũng nở cười. Một lúc lâu sau, Triệu Thừa Tuyên mới cầm bút viết xuống, rồi đưa đáp án cho ông chủ.