Chương 11.1

Thiệu Hoài không muốn dây dưa với đề tài này nữa nên nói sang chuyện khác: “Mẫu thân thương nhớ Thái tử điện hạ nên ta định đưa hắn về phủ nghỉ một đêm.”

Thiệu Tư Thu cảm thấy thật nực cười, chẳng lẽ bà già kia lại quên Triệu Thừa Tuyên là con trai nàng mà còn đòi gặp hắn? Rõ ràng đây chỉ là cái cớ của Thiệu Hoài, nàng vô thức muốn cự tuyệt: “Nhưng mà...”

Lời chưa dứt đã bị cắt ngang.

“Ta đã bẩm với Hoàng thượng và cũng được chuẩn tấu rồi.”

Thiệu Tư Thu tái mặt, đây rõ ràng là Nhị ca không cho nàng cơ hội khước từ. Nếu trước mặt nàng là Hứa Yên Nguyệt thì còn dễ đối phó, nhưng đó là Nhị ca, nàng không có tư cách nói không với hắn.

“Bản cung đã rõ.” Nàng hiếm khi tự xưng “bản cung” với hai người trước mặt.

Thiệu Hoài liếc nhìn nàng, rồi lại quay sang vẫy tay với Thư Ninh: “Thư Ninh, qua đây.”

Nghe phụ thân gọi, Thư Ninh lập tức gỡ tay Thiệu Tư Thu rồi chạy đến bên hắn: “Phụ thân!”

“Đi gọi Thái tử ca ca rồi chúng ta về nhà.”

“Vâng ạ!” Thư Ninh lập tức chạy đến tẩm cung Thái tử.

“Hoàng hậu nương nương!” Có lẽ vì vừa rồi nghe cách nàng ra uy, Thiệu Hoài, người xưa nay không quá coi trọng lễ nghi, lại cúi người hành lễ: “Thần xin cáo lui.”

Thiệu Tư Thu cắn môi không thốt nên lời. Bóng dáng hai người tay trong tay rời đi thực sự quá gai mắt. Đến giờ phút này, nàng buộc phải thừa nhận, ngày trước mình có thể thản nhiên chúc phúc cho bọn họ chỉ vì tin chắc mình vĩnh viễn là người quan trọng nhất trong lòng Thiệu Hoài.

Nhưng nay, người kia rốt cuộc không còn thuộc về nàng nữa rồi.

Ngoài trời tuyết vẫn rơi, Thiệu Hoài đón lấy chiếc ô từ tay hạ nhân, rồi quay đầu đưa tay về phía Hứa Yên Nguyệt: “Đến gần ta một chút.”

Đám tùy tùng chậm rãi theo sau từ xa, không ai dám ngẩng đầu. Hứa Yên Nguyệt mỉm cười, khoác lấy cánh tay hắn.

“Hôm qua đại nhân mới nói sẽ rước Thái tử điện hạ về phủ, vậy mà hôm nay đã bẩm tấu với Hoàng thượng rồi.”

“Việc gì đã hứa với nàng, thì ta sẽ luôn cố gắng hoàn thành.”

Hứa Yên Nguyệt nghiêng đầu ngắm nhìn gương mặt phu quân, vẫn vẻ lạnh nhạt như buổi ban đầu gặp nhau, nhưng lúc này lại vương chút dịu dàng chỉ dành riêng cho nàng.

Nàng thu ánh mắt về, cất giọng nói ngọt ngào: “Sao đại nhân lại tốt như vậy chứ?”

Thiệu Hoài hơi sững người, bước chân cũng theo đó mà chậm lại. Hứa Yên Nguyệt đi thêm vài bước thì phát hiện nhịp bước không đều. Nàng quay đầu nhìn hắn thắc mắc: “Sao thế?”

Thiệu Hoài không đáp, chỉ chăm chú nhìn nàng. Hứa Yên Nguyệt cũng không vội mà yên lặng chờ hắn mở lời. Nàng xưa nay vẫn kiên nhẫn với hắn như vậy.

Hắn thầm thở dài, đưa tay chỉnh lại mấy sợi tóc bên thái dương nàng bị gió thổi loạn: “Nguyệt Nhi, nếu có một ngày ta làm nàng giận, nàng có tha thứ cho ta không?”

Ánh mắt hắn quá mức nghiêm túc đến nỗi Hứa Yên Nguyệt không đành nói câu bông đùa: “Sao lại hỏi vậy? Chàng biết mà...” Nàng cười: “Ta sẽ không thể giận chàng. Nếu thật có một ngày như thế, chàng dỗ dành ta nhiều hơn một chút là được.”

Nửa câu sau nàng chỉ nói cho vui. Nếu tương lai hắn yêu thương người khác mà bỏ rơi nàng, thì hiện tại, tình yêu hắn dành cho nàng vẫn là độc nhất. Bởi vậy, dù không thể bên nhau đến bạc đầu, nàng cũng không nỡ sinh lòng oán trách.

Thời điểm đó, đối với Hứa Yên Nguyệt, hai chữ “phụ lòng” mà nàng có thể hình dung cũng chỉ đến mức đó mà thôi.

Thiệu Hoài nén vị đắng đang dâng lên trong ngực. Những sai lầm hắn gây ra năm xưa đã không thể vãn hồi, hắn chỉ có thể dùng cả phần đời còn lại để bù đắp cho nàng.

“Phụ thân, mẫu thân!” Giọng Thiệu Thư Ninh vang lên: “Thái tử ca ca đến rồi!”

Tiểu Thái tử theo sau Thư Ninh. Khi đến trước mặt Thiệu Hoài, hắn hơi gượng gạo gọi một tiếng: “Cậu!”

Thiệu Hoài đưa mắt quan sát đứa trẻ trước mặt. Tiểu Thái tử có dung mạo khả ái, mày mắt vẫn còn nét thơ ngây trẻ con, nhưng thấp thoáng đã thấy được bóng dáng của Hứa Yên Nguyệt. Trong lòng hắn khẽ rung động, đây là con trai của bọn họ.

Nhìn bộ y phục mỏng manh trên người Thái tử có phần mỏng manh, hắn nhíu mày, lớn tiếng quở trách cung nhân: “Sao Thái tử điện hạ ra ngoài mà ăn mặc thế này? Các ngươi làm việc kiểu gì vậy?”

Thiệu Hoài vốn có khí chất uy nghiêm từ trong xương cốt, nay lại là trọng thần đương triều nên mọi người trong cung đều kính sợ hắn. Bị trách mắng như vậy, cung nhân phía sau đồng loạt quỳ xuống: “Đại nhân bớt giận!”

Thanh âm non nớt của Triệu Thừa Tuyên vang lên: “Xin cậu chớ giận! Là ta sợ mọi người phải đợi lâu nên gấp gáp đi nhanh một chút, không kịp thay đổi y phục.”