Chương 10.3

Hứa Yên Nguyệt vốn luôn hiểu chuyện, hiếm khi làm điều gì vượt khuôn phép. Chỉ trước mặt hắn, nàng mới đôi lúc để lộ ra một chút ương bướng, tùy hứng như vậy.

Mà Thiệu Hoài, lại vô cùng hưởng thụ sự tùy hứng ấy.

“Chỉ ở lại một đêm thôi, chẳng có gì là không hợp lễ. Dù sao ta và nàng cũng đều là người thân của hắn.” Đối với Thiệu Hoài, chuyện này vốn không khó: “Để ta sắp xếp.”

Hứa Yên Nguyệt hiểu rõ, mỗi khi hắn nói để hắn lo liệu, thì nàng chẳng còn gì phải bận tâm. Người đàn ông này, bề ngoài luôn lạnh lùng, nhưng sự chiều chuộng dành cho nàng lại rõ ràng đến mức không thể giấu.

Nàng ngước mắt nhìn hắn hồi lâu, thậm chí không cả chớp mắt một lần. Bao nhiêu năm cùng chung chăn gối, nhưng gương mặt tuấn tú này nhìn mãi vẫn không thấy chán.

Thiệu Hoài đưa tay vuốt nhẹ gò má nàng: “Nhìn ta như vậy là ý gì?”

Hứa Yên Nguyệt mỉm cười, nghiêng đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên lòng bàn tay hắn.

“Chỉ là cảm thấy, được gặp chàng thật sự là may mắn của ta.”

Lòng bàn tay dường như còn đọng lại cảm xúc mềm mại, xen lẫn trân trọng và dịu dàng. Thiệu Hoài cúi đầu, ánh mắt giao hòa với nàng. Trong mắt nàng là niềm ngưỡng mộ và lưu luyến không che giấu.

Tình cảm ấy giống như dòng nước, êm ái lặng thầm nhưng lại len lỏi khắp nơi, thấm vào tận xương tủy. Hắn không phải kẻ chết chìm trong nước, mà là con cá rời nước thì sẽ không thể thở nổi.

Hắn đưa tay che đi ánh mắt nóng rực kia, giọng bất lực: “Nàng thật biết cách trêu chọc ta.”

Nụ cười của Hứa Yên Nguyệt càng rực rỡ. Nàng nghĩ, lưỡng tình tương duyệt chắc hẳn chính là như vậy.

Sáng hôm sau, Thiệu Hoài vào triều từ sớm. Hứa Yên Nguyệt ngủ thêm một lát, đến khi mở mắt thì bắt gặp một đôi mắt trong sáng, long lanh đang nhìn mình chăm chú.

“Nương!” Thư Ninh thấy nàng tỉnh liền reo lên.

Hứa Yên Nguyệt còn chưa hoàn toàn tỉnh táo: “Thư Ninh, sao con lại ở đây?”

“Con đang đợi nương dẫn con vào cung xin lỗi cô cô và Thái tử ca ca.” Không biết tiểu gia hỏa này đã chờ bao lâu: “Nương đừng giận con nữa có được không?”

Hứa Yên Nguyệt bật cười. Quả là tiểu oan gia của nàng, khiến người ta vừa giận vừa thương. Trẻ con biết nhận sai là đủ, nàng cũng không nỡ trách.

“Thái tử ca ca vì giúp con thả pháo hoa mà bị thương, con lại nói dối với cô cô khiến huynh ấy bị mắng. Đó có phải lỗi của con không?”

“Dạ.” Thư Ninh cúi đầu.

“Về sau còn dám như thế nữa không?”

Thư Ninh vội vàng lắc đầu lia lịa: “Không ạ.”

Hứa Yên Nguyệt đưa tay xoa đầu con: “Thế mới là đứa trẻ ngoan. Nhớ kỹ, lát nữa phải xin lỗi thật thành tâm.”

“Dạ.”

Thư Ninh đáp rất ngoan, đến khi vào cung, quả thật cũng làm đúng như lời dặn.

Hứa Yên Nguyệt cho rằng sau khi nghe rõ đầu đuôi, Thiệu Tư Thu sẽ thấy áy náy và quan tâm đến Triệu Thừa Tuyên nhiều hơn. Nào ngờ nàng chẳng mấy để tâm, ngược lại còn trách móc Hứa Yên Nguyệt: “Dù sao Thư Ninh cũng bị kinh sợ, ngươi nên để con bé nghỉ ngơi. Cần gì vội vàng bắt nó tới tạ tội? Huống hồ Thừa Tuyên là ca ca, không chăm sóc tốt cho muội muội, vốn dĩ cũng là lỗi của nó.”

“Nhưng rõ ràng Thư Ninh chẳng hề hấn gì mà để hạ nhân phải chạy ngược xuôi. Còn Thái tử điện hạ bị thương thật sự thì lại bị bỏ lơ. Điều ấy khiến ta áy náy khôn nguôi.”

“Chẳng phải đêm qua ngươi đã gọi ngự y đến xem rồi sao?” Thiệu Tư Thu cười nhạt, có vẻ khá bất mãn với chuyện này: “Nếu để người ngoài biết được, e rằng ai cũng nghĩ Thừa Tuyên là con ngươi, còn bản cung mới là người mẹ thất trách.”

Hứa Yên Nguyệt không ngờ nàng lại nói như vậy. Nhận ra Thiệu Tư Thu đang tức giận, nàng vội vàng quỳ xuống nhận lỗi: “Hoàng hậu nương nương bớt giận, thần thϊếp tuyệt đối không có ý đó.”

Trong lòng Thiệu Tư Thu khó chịu vô cùng, Hứa Yên Nguyệt vậy mà để Nhị ca nửa đêm đi mời ngự y đến khám cho Thừa Tuyên, thế thì còn coi nàng ra gì? Trong thoáng chốc, nàng thậm chí còn muốn phạt Hứa Yên Nguyệt, nên không lập tức cho đứng dậy.

Nhưng bất ngờ, một giọng nói quen thuộc vang lên: “Ngươi không thất trách thì là gì?”

Thiệu Tư Thu thoáng thấy hoảng loạn. Người đến chính là Thiệu Hoài, vẫn đang mặc triều phục, hiển nhiên vừa hạ triều đã lập tức đến đây.

“Nhị... Nhị ca.” Lời lẽ sắc bén vừa rồi đã biến mất, thay vào đó là vẻ lúng túng.

Thiệu Hoài sải bước đi thẳng đến bên Hứa Yên Nguyệt, đỡ nàng đứng lên, thuận thế nắm chặt lấy tay nàng, mãi đến khi chắc chắn nàng không sao mới chậm rãi chuyển ánh mắt sang Thiệu Tư Thu.

Ánh mắt ấy vừa rồi còn chan chứa dịu dàng, giờ đã hóa băng lạnh.

“Ngươi là mẫu thân, nếu chịu làm tròn bổn phận hơn thì đầu cần đến tẩu tử của ngươi phải lo lắng thay?”

Bị hắn trách thẳng, Thiệu Tư Thu càng thấy uất ức. Nàng không nhịn được mà biện giải: “Thừa Tuyên là thái tử, ta sao có thể để nó bận tâm đến những chuyện vụn vặt như thế này?”

Thiệu Hoài không đáp, vẫn im lặng nhìn nàng ta. Ánh mắt ấy như muốn hỏi: Ngươi thật sự nghĩ vậy sao?

Dưới ánh mắt đó, Thiệu Tư Thu dần dần cúi đầu, rốt cuộc chẳng còn nói thêm được một lời.