Nàng vốn định nói là Thái tử ca ca dẫn đi, nhưng chạm phải ánh mắt mẫu thân thì lại không thể thốt ra lời.
“Nếu hôm nay con dám nói dối, sau này nương sẽ...” Hứa Yên Nguyệt dừng lại, rõ ràng định dọa con, nhưng lại không nỡ thốt ra lời cay nghiệt.
Trong mắt Thiệu Hoài thoáng hiện ý cười, nhưng khi ngẩng đầu vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm nghị. Hắn cất giọng: “Thư Ninh, mẫu thân hỏi gì thì con cứ nói thật.”
Dù sao Thư Ninh vẫn chỉ là một đứa trẻ, xưa nay vốn ít khi nói dối, lại sợ phụ thân, nên vừa bị hỏi đến thì không dám che giấu gì.
“Là... là con muốn đi.” Vì quá sợ hãi, giọng nàng nghẹn ngào như sắp khóc.
Hứa Yên Nguyệt thật sự nổi giận: “Vậy sao con lại nói trước mặt cô cô là Thái tử ca ca dẫn đi?”
“Con... con xin lỗi,” Thư Ninh sợ đến mức bật khóc: “Bởi vì con sợ nương giận.”
“Con có biết bây giờ nương mới thật sự đang giận không?” Giọng Hứa Yên Nguyệt cao hẳn lên. Nước mắt Thư Ninh tuôn tràn, nhưng nàng vẫn không dám khóc thành tiếng. Bình thường vốn sợ phụ thân hơn, nhưng lúc này thấy mẫu thân nổi giận, nàng hoảng loạn chẳng kém.
Thiệu Hoài không muốn can thiệp vào chuyện dạy dỗ con của Hứa Yên Nguyệt, nhưng cũng sợ thê tử vì giận mà hại đến sức khỏe. Hắn bèn rót cho nàng một chén trà: “Lúc nãy hạ nhân chỉ báo là bị thương lúc thả pháo hoa, còn chuyện nói dối là thế nào?”
Nghe vậy, Hứa Yên Nguyệt mới sực nhớ ra, liền hỏi tiếp: “Vậy con rốt cuộc bị thương thế nào?”
Lúc này Thư Ninh không dám nói dối nữa, mẫu thân hỏi gì nàng đáp nấy, nhưng vì khóc đến nức nở nên câu từ đứt quãng.
“Con muốn tự thả pháo hoa, Thái tử ca ca... không cho, nói để ca ca thả cho con xem. Nhưng pháo hoa bị nghiêng, không bay lên trời được.”
Hứa Yên Nguyệt sững lại: “Là Thái tử châm lửa?”
“Vâng.”
“Vậy hắn có bị thương không?”
Thư Ninh lắc đầu: “Con... con không biết.”
“Thật là!” Hứa Yên Nguyệt tức đến mức vô thức muốn nắm lấy vật gì đó. Thiệu Hoài nhanh tay đưa luôn chén trà vừa rót sang.
“Nàng đừng nóng giận.” Hắn nắm lấy tay nàng, dịu giọng: “Để ta sai người vào cung mời ngự y đến xem cho Thái tử.”
Thiệu Hoài không chậm trễ, lập tức sai người vào cung. Hứa Yên Nguyệt nhìn chằm chằm vào Thiệu Thư Ninh, không nói lời nào. Thư Ninh vừa lau nước mắt vừa ngước mắt nhìn nàng.
“Nương, con xin lỗi, con biết sai rồi.”
“Sai ở chỗ nào?”
“Con không nên cứ nài nỉ Thái tử ca ca thả pháo hoa, cũng không nên nói dối. Về sau con sẽ không bao giờ phạm lỗi nữa.”
Thư Ninh thấy mẫu thân vẫn nghiêm mặt thì càng hiểu mình thật sự sai rồi.
Tuy cơn giận của Hứa Yên Nguyệt chưa vơi, nhưng nhìn gương mặt con gái nghiêm túc nhận lỗi, nàng cũng thấy dịu đi đôi phần.
“Tối nay con đến thư phòng tự mình suy nghĩ cho kỹ. Ngày mai phải theo nương vào cung xin lỗi Thái tử ca ca và cô cô, đã rõ chưa?”
“Dạ... dạ rõ rồi.”
Hứa Yên Nguyệt lúc này mới phất tay, ra hiệu cho vυ" nuôi đưa nàng về phòng.
Trên đường đi, Thư Ninh vẫn ngoái đầu nhìn, ánh mắt mong chờ như đợi mẫu thân thường ngày sẽ ôm hôn vỗ về trước khi nàng đi. Hứa Yên Nguyệt nào không hiểu tâm tư ấy, nhưng dù mềm lòng, nàng vẫn kiên quyết không tiến lên ôm con.
Người được phái vào cung đến nửa đêm mới quay về báo tin: “Đại nhân, Thái tử điện hạ quả thật có bị thương ở tay, nhưng ngự y đã xem qua, chỉ là vết thương ngoài da. Đã bôi thuốc, vài ngày sẽ khỏi hẳn.”
Lúc này Hứa Yên Nguyệt mới thở phào, nhẹ nhõm buông xuống nỗi lo lắng.
“Suốt nửa ngày nay nàng lo lắng rồi. Giờ không sao nữa, hãy nghỉ sớm đi.” Thiệu Hoài lên tiếng an ủi.
Hắn cũng thức chờ tin tức đến tận giờ này. Hứa Yên Nguyệt biết ngày mai hắn còn phải dậy sớm, nên cũng không nấn ná, tự tay giúp hắn thay y phục rồi cùng nghỉ ngơi.
“Lại còn để chàng thức cùng ta đến tận bây giờ. Ta đã nói rồi, cứ để chàng đi ngủ trước.”
“Không hề gì.” Giọng Thiệu Hoài không có ý gì là trách móc.
Lên giường nằm, Hứa Yên Nguyệt theo thói quen tựa vào ngực hắn. Thiệu Hoài đưa tay ôm lấy nàng, thấy nàng vẫn chưa có dấu hiệu buồn ngủ, bèn hỏi: “Còn đang nghĩ tới thái tử sao?”
Nàng khẽ “ừ” một tiếng trong lòng hắn.
“Hôm nay hắn bị Thư Ninh vu oan mà không giải thích gì cả. Ta thấy áy náy quá.”
Hơn nữa, Triệu Thừa Tuyên còn bị mẫu thân mình không phân đúng sai mà trách mắng. Đứa trẻ còn nhỏ như vậy, thế nào cũng nặng lòng vì chuyện này.
“Gần đây trong thành có hội hoa đăng,” Thiệu Hoài quấn mấy lọn tóc nàng trong tay, trầm ngâm một lát rồi đề nghị: “Hay là mời thái tử đến phủ ở lại một đêm?”
“Có được không?” Ánh mắt Hứa Yên Nguyệt lập tức sáng rỡ, song ngay sau đó lại kìm nén: “Ta tất nhiên là mong muốn như vậy, nhưng dù sao đó cũng là Thái tử, làm vậy sợ không hợp lễ.”
Miệng thì nói là không hợp lễ, nhưng ánh mắt tràn đầy mong chờ của nàng khiến lòng Thiệu Hoài nóng lên. Nàng có mở miệng đòi trăng sao trên trời, e rằng hắn cũng muốn hái xuống trao tận tay nàng.