- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Đánh Mất Ánh Trăng Trong Lòng
- Chương 1.3
Đánh Mất Ánh Trăng Trong Lòng
Chương 1.3
Hứa Yên Nguyệt không từ chối, để nàng giúp thay y phục rồi nằm xuống giường.
Đám hạ nhân đều đã lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn Hoài Ngọc ở lại để tắt đèn.
Trong khoảnh khắc ánh đèn vừa tắt, dung nhan tươi tắn như hoa của Hứa Yên Nguyệt trở nên sa sầm, ánh mắt nhu hòa phút chốc hóa thành băng giá.
Hoài Ngọc lặng im một lúc rồi mới nói nhỏ: “Phu nhân... đứa nhỏ này đến không đúng lúc.”
“Không đúng lúc?” Hứa Yên Nguyệt cười lạnh: “Chẳng phải là vì đúng lúc nên mới là công cụ tốt nhất hay sao?”
Giọng nói vô cảm của nàng khiến Hoài Ngọc cúi đầu, không dám ngẩng lên. Nàng để lại một ngọn đèn nhỏ bên bàn, ánh sáng leo lét chập chờn.
“Phu nhân, nô tỳ xin lui.”
Người trên giường không đáp lời. Hoài Ngọc rón rén lui ra ngoài, khép cửa nhẹ nhàng.
Cánh cửa vừa phát ra một tiếng “kẽo kẹt”, trong phòng chỉ còn lại một mình Hứa Yên Nguyệt. Ánh mắt băng giá tan đi, chỉ còn lại một mảnh trống rỗng, mịt mờ.
Nàng vuốt nhẹ bụng mình. Nơi đó đang có một sinh mệnh nhỏ bé. Bao năm nàng mong chờ, bao lần khẩn cầu Bồ Tát, vậy mà nay lại phải thốt ra mấy chữ "công cụ" cho sinh mệnh này?
Làm sao nàng có thể như vậy được?
Hứa Yên Nguyệt nhắm mắt, cố nén dòng lệ vừa dâng lên khóe mi. Trong lòng vang lên giọng nói thâm tình của người ấy, khi hắn say mê hôn lên cổ nàng, môi kề da thịt mà thì thầm: “Nguyệt Nhi... Nguyệt Nhi... Chúng ta lại có thêm một hài tử nữa, được không?”
Hai chữ “Nguyệt Nhi” kia dịu dàng đến khắc cốt ghi tâm, tưởng như dùng cả đời yêu thương để gọi, khiến nàng đắm chìm trong đó.
Phu quân sủng ái, mẹ chồng hiền hậu, tiểu nữ nhi hoạt bát đáng yêu, giờ còn có thêm một sinh linh nhỏ đang hình thành trong bụng. Nếu chuyện này xảy ra sớm hơn một tháng, khi nàng vẫn chưa biết gì, có lẽ nàng sẽ mỉm cười ngay cả trong giấc ngủ.
Nhưng hiện tại, lòng nàng chỉ còn lại sự lạnh lẽo và áy náy. Một nỗi day dứt sâu sắc với đứa nhỏ trong bụng.
Con à, kiếp này đành khổ cho con rồi! Lần sau, con hãy chọn một gia đình thanh bình mà đầu thai, được không?
Cùng lúc ấy, như có linh cảm từ xa, lòng Thiệu Hoài bỗng chấn động lạ thường. Hắn nhíu mày, vẻ mặt vốn luôn lạnh nhạt khẽ biến, như thể cảm nhận được điềm chẳng lành trong tiềm thức.
Hôm nay là buổi tụ hội của các quan viên trong triều, phần lớn đều là tâm phúc của hắn. Nơi tổ chức là Vọng Nguyệt Lâu, thanh lâu phồn hoa náo nhiệt nhất kinh thành. Chung quanh đầy ắp tiếng nói cười, chỉ riêng hắn ngồi ở vị trí thượng vị với khí chất thanh lãnh, hoàn toàn không hợp với khung cảnh lộng lẫy náo nhiệt nơi đây.
Đại Tề không thiếu nhân tài trẻ tuổi, nhưng trong đó, Thiệu Hoài vẫn luôn là người kiệt xuất nhất. Mày kiếm mắt sáng, cử chỉ trầm ổn, chững chạc hơn tuổi đời, hắn đã khiến không biết bao nhiêu thiếu nữ khuê các ngày đêm tương tư thương nhớ.
Chỉ tiếc, Nhị công tử Thiệu gia lại nghiêm túc, quy củ có tiếng. Ai cũng biết hắn chán ghét nữ nhân tùy tiện tiếp cận. Bởi vậy, cho dù có biết bao ánh mắt dõi theo, cũng không ai dám chủ động tiến đến gần.
Ngồi gần hắn nhất là tâm phúc Đường Văn Vọng. Trái ngược với vẻ anh tuấn xuất chúng của chủ tử, Đường Văn Vọng có vẻ ngoài bình thường, làn da ngăm đen, trông lúc nào cũng chất phác, hiền hậu khiến người ta sinh lòng gần gũi.
Thiệu Hoài vốn không thích nói lời dư thừa, nên những tiết mục náo nhiệt trong yến tiệc hầu hết đều do Đường Văn Vọng gánh vác. Giờ đây, rượu ngà ngà, các đại thần cũng bắt đầu tán gẫu.
“Tôn đại nhân, nghe nói mấy ngày trước ngươi nạp thêm một thϊếp thất?”
Người bị hỏi cười ha hả, không ngại ngùng gì: “Chút chuyện nhỏ thế này, nào dám làm phiền Lý đại nhân quan tâm.”
“Ta đâu có hỏi kỹ làm gì.” Lý đại nhân bật cười: “Lần trước ngươi nạp nàng tiểu thϊếp kia xinh đẹp đến vậy, ta vẫn còn thấy mới mẻ, nay lại nghe ngươi nạp thêm người khác, không khỏi động lòng hiếu kỳ.”
“Chúng ta đều là nam nhân, còn không hiểu lòng nhau hay sao? Dù xinh đẹp đến đâu, ngày nào cũng nhìn khuôn mặt đó thì sớm muộn cũng chán.”
Cả đám người ngồi quanh lộ vẻ hiểu ý nhau, không ai nói gì thêm chỉ cười cợt trong bụng. Đường Văn Vọng theo bản năng nghiêng đầu liếc nhìn Thiệu Hoài.
Quả nhiên, vẻ mặt vốn vẫn bình thản như nước của Thiệu Hoài lại gợn sóng.
Phu nhân không ưa mùi rượu, nên dù tham dự yến tiệc bên ngoài, Thiệu Hoài cũng không mấy khi uống nhiều. Chén rượu trong tay hắn vốn chỉ nhấp môi cho có lệ. Nhưng vừa nghe lời tán gẫu kia, không biết nghĩ tới điều gì, ngón tay hắn siết chặt thành chén như muốn bóp vụn. Tới khi buông tay, rượu trong chén vẫn chưa vơi, chỉ có thân chén trơn láng lúc này đã lộ vết rạn nhỏ như tơ nhện.
Ánh mắt hắn thoáng hiện lên vẻ âm trầm, hắn lẩm bẩm với chính mình: “Chán ư? Chuyện đó... không thể nào.”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Đánh Mất Ánh Trăng Trong Lòng
- Chương 1.3