Biết mẫu thân đã tức giận, Thiệu Thư Ninh rụt cổ, không dám làm nũng nữa và cũng không dám mở miệng mè nheo.
Vừa hay lúc này, Thiệu Tư Thu vội vã chạy đến, lo lắng hỏi: “Ngự y sắp tới rồi. Thư Ninh không sao chứ?”
“Không sao, không sao.” Hứa Yên Nguyệt không trách mắng Thư Ninh, vội trấn an nàng: “Chỉ là tro pháo bay vào mắt, cũng không nghiêm trọng. Tính con bé yếu đuối, khóc một trận làm chúng ta hoảng cả hồn.”
“Dù vậy cũng nên để ngự y kiểm tra.” Thiệu Tư Thu nhìn hai mẹ con đang dính sát bên nhau, nàng thoáng do dự, rồi mới nói: “Để cô cô xem thử Thư Ninh một chút nhé. Không thì ta vẫn chưa yên tâm.”
Hứa Yên Nguyệt liền nhường chỗ, để nàng bước tới kiểm tra.
“Không có việc gì là tốt rồi.” Thiệu Tư Thu tựa như cũng yên lòng hơn.
“Con bé này thật ham chơi!” Hứa Yên Nguyệt nhíu mày: “Không biết là đã làm người lớn lo lắng đến mức nào.”
Thư Ninh thấy mẫu thân vẫn chưa bỏ qua, nàng bĩu môi, mở miệng giải thích: “Lần này không phải con... Là Thái tử ca ca dẫn con đi mà.”
Hứa Yên Nguyệt ngẩn người, còn chưa kịp phản ứng, thì Thiệu Tư Thu đã quay sang trách mắng Triệu Thừa Tuyên: “Thừa Tuyên, sao lại thế này? Mẫu hậu bảo con dẫn muội muội đi chơi, mà con lại dắt con bé đi làm chuyện nguy hiểm như thế?”
Giọng điệu của Thiệu Tư có ý trách móc nặng nề. Triệu Thừa Tuyên chỉ trầm mặc trong chốc lát, rồi ngoan ngoãn cúi đầu xin lỗi: “Thực xin lỗi, mẫu hậu.”
Trong lòng Hứa Yên Nguyệt lại dâng lên một cơn giận vô cớ. Sắc mặt nàng sa sầm, giọng nói lạnh đi rõ rệt: “Thư Ninh, có đúng vậy không? Con nói thật cho mẫu thân nghe.”
Thấy biểu tình của mẫu thân như vậy, Thư Ninh sợ hãi co người lại, rụt vào lòng Thiệu Tư Thu. Thiệu Tư Thu lập tức vươn tay ôm lấy nàng.
“Thừa Tuyên đã nhận lỗi rồi, ngươi còn trách Thư Ninh làm gì? Con bé còn nhỏ, biết gì chứ?”
“Hoàng hậu nương nương!” Hứa Yên Nguyệt nhìn Thư Ninh đang rúc trong lòng Thiệu Tư Thu, chậm rãi nói: “Thư Ninh vốn hiếu động, ham chơi. Chưa chắc là Thái tử điện hạ chưa chắc đã cố tình làm vậy, có khi là do con bé mè nheo bám riết làm diện hạ không nỡ từ chối.”
“Nguyệt tỷ tỷ!” Thiệu Tư Thu ngắt lời, ánh mắt có ý trách cứ: “Ngươi là mẫu thân con bé, sao lại không đứng về phía con mình? Nếu Thư Ninh thật sự bị thương, sau này lớn lên thì phải làm sao đây?”
Hứa Yên Nguyệt không đồng tình với sự bao che của Thiệu Tư Thu. Nếu nói vì Triệu Thừa Tuyên là Thái tử nên ngày thường phải nghiêm khắc dạy dỗ hơn thì cũng dễ hiểu, nhưng trong chuyện này, chưa hỏi rõ ngọn ngành mà vội trách tội hắn thì thật không công bằng.
Nàng còn định mở miệng thì Triệu Thừa Tuyên kéo tay áo nàng: “Mợ, lỗi tại con chưa chăm sóc tốt cho muội muội.” Tựa như hắn muốn ngăn nàng đừng tiếp tục nữa.
Đối diện với ánh mắt của hắn, Hứa Yên Nguyệt đành nuốt hết những lời định nói xuống.
Nàng vẫn giữ sắc mặt nghiêm nghị suốt quãng đường hồi phủ, thậm chí cũng không buồn phản ứng lại mấy lời nũng nịu của Thư Ninh. Vì vậy, Thư Ninh cũng bắt đầu cảm thấy lo sợ.
Sau khi xuống xe ngựa, Hứa Yên Nguyệt bước đi thật nhanh, mặc cho Thư Ninh rảo bước chạy theo sau, vừa chạy vừa gọi: “Nương!”
Nhìn dáng vẻ đáng thương của con gái, Hứa Yên Nguyệt mủi lòng, đành bước chậm lại để Thư Ninh níu vạt áo mình, lảo đảo chạy theo.
Lúc này, Thiệu Hoài đang ngồi trong phòng đọc sách. Nghe tiếng động bên ngoài, biết là Hứa Yên Nguyệt đã về, hắn buông sách xuống định ra nghênh đón nàng. Vừa mở cửa, hắn đã thấy vẻ mặt khó coi của Hứa Yên Nguyệt và khuôn mặt mếu máo của Thiệu Thư Ninh.
“Con còn chưa buông tay?” Hứa Yên Nguyệt nhìn bàn tay nhỏ của Thư Ninh đang nắm chặt vạt áo mình.
Thư Ninh lập tức bặm môi, suýt nữa bật khóc nhưng vẫn nắm chặt áo mẫu thân. Hứa Yên Nguyệt ngồi xuống ghế, nàng cũng ngồi xổm xuống bên cạnh.
“Thiệu Thư Ninh!” Hứa Yên Nguyệt gọi thẳng tên họ của con gái, giọng nói nghiêm khắc hơn: “Buông tay! Đứng nghiêm.”
Thư Ninh ngẩng đầu nhìn lên, thấy mẫu thân không còn cười nói như thường ngày. Cuối cùng cũng hiểu lần này mẫu thân thật sự giận rồi. Nàng chậm rãi buông tay, rụt rè đứng qua một bên.
“Thiệu Thư Ninh,” Hứa Yên Nguyệt gọi thẳng tên, giọng điệu không hề mềm mỏng. “Buông tay, đi đứng cho nghiêm chỉnh.”
Thiệu Hoài vẫn quan sát hai mẹ con mà không nói gì. Trước ánh mắt cầu cứu của con gái, hắn cũng coi như không thấy, tiếp tục cầm quyển sách lên.
“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Con phải nói thật, không được nói dối. Là Thái tử ca ca dẫn con đi, hay chính con muốn đi?” Hứa Yên Nguyệt đợi Thư Ninh đứng ngay ngắn rồi mới hỏi.
Thư Ninh thoáng hoảng hốt: “Thái tử...”