Cơn bệnh này của Triệu Thừa Tuyên kéo dài nhiều ngày.
Không rõ có phải do ảo giác hay không, nhưng Hứa Yên Nguyệt cảm thấy từ sau hôm đó, mỗi lần hắn gọi nàng là “mợ”, giọng điệu không còn lạnh nhạt như trước mà đã pha thêm đôi phần ấm áp, gần gũi.
Vào dịp Tết Nguyên Tiêu, Thiệu Tư Thu lại mời nàng nhập cung. Hôm đó, Triệu Thừa Tuyên cũng được nghỉ học. Hắn và Thư Ninh vốn tuổi tác xấp xỉ nhau, gần đây cũng đã quen thân, Thiệu Tư Thu liền để hắn đưa Thư Ninh đi chơi.
Hứa Yên Nguyệt thì cùng nàng tản bộ, trò chuyện trong hoa viên. Cảnh sắc trong cung vô cùng náo nhiệt, đặc biệt là nơi ở của Hoàng hậu. Nhưng ánh mắt Thiệu Tư Thu lại chất chứa nét buồn sâu kín.
“Nguyệt tỷ tỷ!” Nàng bỗng bật cười hỏi: “Thư Ninh cũng lớn thế này rồi, ngươi định khi nào sinh thêm một đệ đệ cho nàng?”
Hứa Yên Nguyệt không khỏi có chút ngượng ngùng: “Mấy năm trước thân thể ta chưa khỏe hẳn, đại phu bảo không thích hợp hoài thai. Nhưng giờ thì đã ổn hơn nhiều rồi, chúng ta... cũng đang chuẩn bị.”
Nàng nói đến đây, hai má thoáng ửng hồng. Một nữ nhân đang chìm trong hạnh phúc, ánh mắt và nụ cười đều như mang theo mật ngọt. Dù nàng đã là mẫu thân, lại tựa như cô nương mới chớm yêu.
Trong mắt Thiệu Tư Thu thoáng hiện một tia phức tạp. Nàng vốn nên vui mừng vì hạnh phúc của bạn tốt và ca ca, nhưng sâu trong đáy lòng vẫn có cảm giác không cam lòng và ghen tị. Những cảm xúc này cứ luẩn quẩn mãi, nàng không sao làm ngơ được, khiến lòng nàng càng thêm rối bời.
“Thấy tình cảm hai người tốt như vậy, ta cũng yên tâm. Tỷ còn trẻ, chuyện sinh nở nên tranh thủ, bằng không mẫu thân sẽ không hài lòng.”
“Mẫu thân sao?” Hứa Yên Nguyệt bật cười: “Ban đầu người cũng thúc giục thật, nhưng giờ thì không nhắc nữa. Thật ra người rất tốt với ta.”
“Thật vậy sao?” Thiệu Tư Thu khẽ cười, nhưng trong lòng lại càng thêm khó chịu. Đến cả người mẹ khắt khe kia cũng ưu ái Từ Yên Nguyệt như vậy.
“Hoàng hậu nương nương!”
Đúng lúc đó, một nha hoàn cuống quýt chạy vào, thần sắc hoảng loạn: “Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, Thái tử điện hạ và Thiệu tiểu thư vừa rồi đi phóng pháo hoa, không cẩn thận bị thương...”
“Cái gì?” Hứa Yên Nguyệt và Thiệu Tư Thu đồng thời đứng phắt dậy.
“Bị thương ở đâu? Có nặng không?”
“Đã cho mời thái y, Thái tử điện hạ nói không sao cả.”
“Thư Ninh đâu?”
“Thiệu tiểu thư... hình như bị thương ở mắt. Nàng cứ khóc mãi, thái y còn chưa đến, nô tỳ cũng không rõ ràng lắm...”
Đầu óc Hứa Yên Nguyệt choáng váng.
“Bị thương ở mắt?”
Nàng cố gắng không nghĩ theo hướng xấu, ép mình giữ bình tĩnh: “Bọn trẻ đang ở đâu? Mau dẫn ta đi xem!”
Nói rồi, nàng vội vàng theo nha hoàn rời đi, chỉ nghe phía sau Thiệu Tư Thu đang nổi giận quát lớn: “Một lũ vô dụng! Mau mời Thái y đến nhanh lên!”
Hứa Yên Nguyệt lúc này chỉ nghĩ đến Thư Ninh, chẳng còn để tâm gì khác.
Thư Ninh và Thái tử đã được đưa về tẩm điện. Khi Hứa Yên Nguyệt đến nơi, vừa bước qua cửa đã thấy Thư Ninh đang ngồi trên giường khóc thút thít. Tim nàng như bị bóp nghẹt.
Thư Ninh vừa thấy mẫu thân, tiếng khóc càng lớn hơn: “Mẫu thân...”
Hứa Yên Nguyệt lập tức chạy tới, ôm con gái vào lòng: “Ngoan, đau lắm không? Để mẫu thân xem nào, con bị thương ở đâu?”
“... Mắt.”
Hứa Yên Nguyệt vội nâng mặt con gái lên xem kỹ. Đôi mắt Thiệu Thư Ninh đỏ hoe, ngoài ra không có dấu vết gì nghiêm trọng.
“Con thấy mắt khó chịu ở đâu? Đau hay cay?”
“Vừa nãy có đồ bay vào.” Thư Ninh lí nhí đáp.
“Giờ thì sao?”
“Ngứa...”
Hứa Yên Nguyệt lúc này mới tạm yên tâm. Có lẽ chỉ là chút tro pháo bay vào mắt, không gây tổn thương gì lớn.
“Mẫu thân thổi cho con nhé.”
“Vâng!” Thiệu Thư Ninh lập tức nghiêng đầu sát vào lòng mẫu thân.
Hứa Yên Nguyệt cẩn thận thổi từng bên, dịu giọng hỏi: “Còn ngứa không?”
“Còn... Con muốn thổi nữa...” Giọng điệu của Thư Ninh chỉ còn lại chút nũng nịu. Hứa Yên Nguyệt nghe vậy thì yên lòng.
Nàng quay sang nhìn Triệu Thừa Tuyên: “Thái tử điện hạ không sao chứ?”
Triệu Thừa Tuyên đứng đó, tay chắp sau lưng, chỉ khẽ lắc đầu: “Cô không sao.”
Hứa Yên Nguyệt an tâm, lập tức nghiêm giọng với Thư Ninh: “Mẹ đã dặn không được nghịch pháo, con lại lén đi đốt phải không?”