Chương 9.3

Có lẽ nhờ giọng nói thỏ thẻ, mềm mại của Thư Ninh, Thiệu Tư Thu chợt tỉnh lại. Nàng ngây người một lát rồi ôm lấy Thư Ninh: “Xin lỗi, có phải cô cô dọa Thư Ninh rồi không?”

Thư Ninh dụi đầu vào vai nàng: “Thư Ninh không sợ, Thư Ninh chỉ không muốn cô cô tức giận.”

Giọng nàng vang lên đầy ủy mị, tưởng như tủi thân lắm, nhưng ở góc độ Thiệu Tư Thu không nhìn thấy, Thư Ninh đang quay sang Hứa Yên Nguyệt chớp mắt đắc ý.

Hứa Yên Nguyệt khẽ cười, ánh mắt nhanh chóng chuyển về phía Triệu Thừa Tuyên. Đứa nhỏ từ đầu đến cuối vẫn trầm lặng không nói một lời. Trên người hắn luôn toát ra khí thế quật cường khó nói, dù bị đối xử khắc nghiệt như vậy, hắn vẫn không rơi một giọt nước mắt.

Nhưng nàng kịp nhận ra sắc mặt hắn không ổn. Hai má ửng đỏ bất thường, thần sắc khó chịu, thân thể lảo đảo như sắp đổ.

Chỉ trong tích tắc, khi thấy hắn nghiêng người chuẩn bị ngã xuống, Hứa Yên Nguyệt lập tức bước tới đỡ lấy.

“Thái tử điện hạ!” Nàng kinh hô, vội đưa tay sờ lên trán hắn, hơi nóng phừng phừng truyền đến lòng bàn tay, rõ ràng hắn đang phát sốt.

Thiệu Tư Thu cũng buông Thư Ninh xuống, chạy đến.

“Nương nương, điện hạ phát sốt rồi.”

Thiệu Tư Thu thoáng ngẩn người, gương mặt cũng lộ vẻ hoảng hốt sốt ruột: “Cố tình đúng lúc này!”

Nói xong liền vội vàng quay ra ngoài gọi: “Mau, tuyên ngự y!”

Sau khi khám xong, ngự y nói Thái tử phát sốt được một thời gian, may là chưa quá nghiêm trọng.

Thư Ninh còn muốn tới gần xem ca ca thế nào, nhưng bị Thiệu Tư Thu ngăn lại: “Thư Ninh ngoan, ca ca bị bệnh sẽ lây sang con. Cô cô đưa con ra ngoài nhé.”

Xác nhận Triệu Thừa Tuyên không sao, Thiệu Tư Thu lại khôi phục vẻ ngoài nghiêm khắc.

Hứa Yên Nguyệt vốn nên rời khỏi điện cùng hai người, nhưng không hiểu sao lại dừng bước.

Nàng quay đầu nhìn về phía giường bệnh cách đó không xa. Như có sợi dây vô hình kéo giữ, mặc cho trong lòng vẫn có một thanh âm nhắc nhở không nên xen vào, nàng vẫn quay người đi tới.

Triệu Thừa Tuyên còn đang mê man. Gương mặt nhỏ đỏ bừng, bên má bị đánh còn sưng nhẹ. Cung nhân đang cẩn thận chườm lạnh cho hắn.

Từ Yên Nguyệt đứng yên bên giường, nhìn hồi lâu. Khi hạ nhân định đút thuốc, đứa trẻ như nổi bướng, dù hôn mê vẫn không chịu há miệng. Thuốc cứ trào ra khỏi miệng, mấy lần đều không đút nổi, động tác của nha hoàn cũng khẩn trương, thô lỗ hơn.

Hứa Yên Nguyệt nhíu mày, cuối cùng mở miệng: “Để ta.”

Nàng ngồi xuống cạnh giường. Cũng có con nhỏ, nàng hiểu rõ trẻ con khi bệnh càng cần được dỗ dành.

“Tuyên nhi!” Giọng nàng dịu dàng như nước: “Ngoan, mở miệng nào, uống thuốc rồi mới chóng khỏi được.”

Thật kỳ lạ, Triệu Thừa Tuyên đang hôn mê lại thật sự hé miệng. Song vừa uống vào một ngụm, hắn liền nhăn mặt, mím chặt môi.

Biểu cảm trẻ con trên gương mặt thường ngày nghiêm túc quả là hiếm thấy. Hứa Yên Nguyệt bật cười, dịu dàng hỏi: “Đắng lắm phải không?”

Rồi nàng quay sang nhìn cung nữ: “Có đồ gì ngọt không?”

Cung nữ luống cuống: “Thái tử điện hạ ngày thường không sợ đắng, nên nô tỳ không chuẩn bị mấy thứ ấy. Nô tỳ lập tức đi lấy ngay.”

Đến khi nước ngọt được đưa tới, nàng mới từ tốn dỗ dành, giúp Triệu Thừa Tuyên uống hết thuốc.

Nàng nhẹ nhàng thở ra một hơi. Đứa nhỏ dường như cũng đã yên ổn hơn. Biết mình không nên nán lại quá lâu, Hứa Yên Nguyệt đang định đứng dậy thì chợt phát hiện tay áo bị một bàn tay nhỏ níu lấy.

Trong cơn mê sảng, hắn thì thào gọi: “Mẫu hậu...”

“Xin lỗi! Hài nhi lần sau nhất định sẽ cố gắng hơn trước mặt phụ hoàng...”

Hứa Yên Nguyệt khựng lại, rồi chậm rãi ngồi xuống lần nữa. Nàng nhẹ nhàng vỗ về hắn, dịu giọng an ủi: “Ta biết, hôm nay Tuyên nhi vì sinh bệnh nên mới không thuộc bài, đúng không? Không trách con đâu.”

Một giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt hắn, tay cũng dần buông lơi.

Tim nàng nhói lên, Hứa Yên Nguyệt cố đè nén cảm xúc khác lạ ấy, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ trên mặt hắn. Chỉ tiếc rằng, đứa trẻ này lại sinh ra trong chốn hoàng gia, còn nàng... đành bất lực.