Chương 9.2

Từ khi biết thân phận của Từ Yên Nguyệt, mỗi lần gặp nhau, Triệu Thừa Tuyên đều cung kính gọi nàng một tiếng: “Mợ!”

Trong lòng Hứa Yên Nguyệt dâng lên một cảm xúc khó tả. Thứ tình cảm ấy tựa như dòng nước âm thầm len lỏi, khiến nàng vô thức dành cho đứa nhỏ thêm vài phần quan tâm.

Hôm ấy, khi nàng đang trò chuyện cùng Thiệu Tư Thu, cung nhân đột nhiên đến bẩm báo rằng Hoàng thượng sắp tới. Thiệu Tư Thu lúc đó đang ngồi ngay ngắn trên ghế thượng vị, trong thoáng chốc lại lộ ra biểu cảm ngẩn ngơ mang dáng dấp thiếu nữ thuở nào, vẻ vui mừng khó giấu.

Bất kể thời gian trôi qua bao lâu, tâm tình thiếu nữ khi yêu vẫn chưa từng thay đổi.

Một nữ tử có tình cảm sâu nặng như vậy với bậc đế vương, Hứa Yên Nguyệt cũng không biết nên xem là phúc hay họa.

Không bao lâu sau, Triệu Dập đã xuất hiện tại Khôn Ninh cung. Hứa Yên Nguyệt và Thiệu Thư Ninh cùng mọi người quỳ xuống hành lễ.

“Miễn lễ!” Vẫn là giọng nói mang theo ba phần tùy ý, nhưng vô cùng dễ nghe trong quá khứ.

Triệu Dập trao đổi vài câu thăm hỏi cùng Thiệu Tư Thu, tuy không quá thân mật nhưng cũng không đến mức lạnh nhạt.

Khi đi ngang qua Hứa Yên Nguyệt thì hắn đột ngột dừng bước.

“Vị này... là Thiệu phu nhân và Thiệu tiểu thư?”

Hứa Yên Nguyệt lại quỳ xuống, cung kính đáp: “Hồi Hoàng thượng, đúng là thần phụ và tiểu nữ.”

“A, trẫm nhớ ra rồi, phu nhân và Thiệu đại nhân đã rời kinh năm năm.” Triệu Dập thăm hỏi tự nhiên như đang tán gẫu: “Lộc Thành và kinh thành khác biệt không ít, phu nhân ở đó có quen không?”

“Hồi Hoàng thượng, thần phụ không thấy điều chi bất tiện.” Bị hỏi đột ngột, Hứa Yên Nguyệt nhất thời có chút căng thẳng, lời nói cũng cứng nhắc. Nàng vẫn cúi đầu, không nhìn rõ sắc mặt người bên trên.

Triệu Dập cười nhạt: “Phu nhân không cần đa lễ, bình thân đi.” Nói đoạn liền vượt qua nàng bước tiếp.

Sau đó, Triệu Dập lại hỏi về chuyện học hành của Thái tử. Hứa Yên Nguyệt đứng cách đó không xa, nghe thấy Triệu Thừa Tuyên đáp không được trôi chảy, có vẻ chưa thuộc bài.

Nàng len lén liếc mắt nhìn sang, tuy Triệu Dập không tỏ vẻ gì, nhưng sắc mặt Thiệu Tư Thu càng lúc càng lạnh.

“Ừm!” Triệu Dập chống cằm, ngón tay gõ nhẹ lên trang sách, trầm ngâm một hồi rồi mới mở miệng: “Những nội dung này, vừa rồi Nhị đệ của con đều đọc trơn tru rõ ràng. Thái tử cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa mới được.”

“Vâng, phụ hoàng.”

Triệu Dập mỉm cười, đưa tay xoa đầu Thừa Tuyên: “Chỉ cần con cố gắng hết sức là được, không cần ép mình quá.”

Nói rồi, hắn đứng dậy, dáng vẻ rõ ràng là chuẩn bị rời đi.

Thiệu Tư Thu thấy vậy, cũng vội đứng lên: “Hoàng thượng, thần thϊếp đã sai người chuẩn bị...”

“Không cần!” Triệu Dật ngắt lời nàng: “Trẫm đã hứa sẽ đến chỗ Thuần phi hôm nay, lần sau ta lại tới bồi nàng.”

“Nhưng mà...” Thiệu Tư Thu còn muốn giữ lại, nhưng không biết nên nói gì, đành thất thần nhìn theo bóng hắn.

Hứa Yên Nguyệt thầm thở dài trong lòng. Nàng biết Thiệu Tư Thu hẳn đang không vui, nhưng lúc này nếu lên tiếng chỉ khiến nàng thêm khó xử, nên đành giữ im lặng.

Một lúc sau, Thiệu Tư Thu mới hồi thần. Nàng quay sang nhìn Triệu Thừa Tuyên đang đứng bên cạnh, sắc mặt càng lúc càng khó coi, nàng giơ tay tát mạnh vào mặt hắn một cái.

Tiếng tát vang lên giòn giã, khiến cả Từ Yên Nguyệt và Thư Ninh đều sững người.

Triệu Thừa Tuyên bị đánh lảo đảo lùi lại hai bước, đủ thấy lực mạnh thế nào. Nhưng hắn như đã quen với điều đó, chỉ ổn định thân hình rồi đứng yên trở lại.

“Ngươi là Thái tử!” Giọng Thiệu Tư Thu đầy giận dữ: “Sao lại không biết cố gắng hơn một chút? Ngươi định để con trai của tiện nhân kia vượt mặt ngươi hay sao? Nếu không phải vì ngươi, thì phụ hoàng ngươi đã không mất hứng bỏ đi?”

Triệu Thừa Tuyên cúi đầu: “Thần nhi xin lỗi, mẫu hậu.”

Trong mắt Thiệu Tư Thu ánh lên một tia cuồng loạn, hoàn toàn khác với dáng vẻ ôn nhu vừa rồi.

Thấy tay Thiệu Tư Thu lại hơi động, tim Hứa Yên Nguyệt siết lại, nàng âm thầm kéo tay Thư Ninh. Thư Ninh cũng bị cảnh tượng vừa rồi dọa sợ, dù Thiệu Tư Thu luôn dịu dàng với nàng, nhưng dáng vẻ hôm nay quả thật quá đáng sợ.

Tuy vậy, Thư Ninh vốn thông minh lanh lợi. Vừa nhận được ám hiệu của mẫu thân, nàng liền chạy tới nắm lấy tay áo Thiệu Tư Thu: “Cô cô, đừng giận nữa mà.”