Chương 9.1

Lúc về phủ, Thiệu Hoài không làm kinh động đến người trong nhà. Hắn thấy Hứa Yên Nguyệt đang cúi đầu thêu hoa, không rõ nàng đang nghĩ gì mà miệng nở một nụ cười nhẹ.

Thiệu Hoài say sưa nhìn nàng một lúc lâu. Mãi đến khi cảm nhận được ánh mắt của hắn thì Hứa Yên Nguyệt mới giật mình, ngẩng đầu lên.

“Đại nhân!” Nàng đứng dậy: “Ngài về từ khi nào vậy? Sao không lên tiếng gì cả?”

Mỗi lần đối diện Thiệu Hoài, nàng luôn mỉm cười. Đôi mắt cong cong chất chứa tình ý dịu dàng không buồn che giấu, chỉ chực tràn ra bất cứ lúc nào.

Nhìn nụ cười của nàng, bao nhiêu phiền muộn trong lòng Thiệu Hoài đều tan biến. Hắn không nhịn được mà hỏi: “Vừa rồi nàng đang cười gì vậy?”

Hứa Yên Nguyệt ngồi xuống cạnh hắn, tay vẫn cầm khung thêu làm dở: “Hôm nay ta vào cung...”

“Ừm.” Thiệu Hoài đáp, vừa nghe vừa ngồi xích lại gần nàng, ánh mắt dõi theo từng động tác uyển chuyển của Hứa Yên Nguyệt. Khoảng cách giữa hai người cũng nhờ vậy mà kéo gần nhau hơn.

Hứa Yên Nguyệt vừa thêu, vừa chậm rãi nói: “Trong cung Hoàng hậu, ta đã gặp Thái tử điện hạ. Vừa nhìn thấy hắn, ta lập tức cảm thấy hắn rất giống một người.”

Nàng vừa nhắc đến Thái tử, tay Thiệu Hoài lập tức khựng lại.

“Giống ai?” Hắn hỏi.

Hứa Yên Nguyệt nhoẻn miệng cười, nhìn hắn bằng ánh mắt như sớm đã biết rõ câu trả lời.

“Giống ta?” Khóe môi Thiệu Hoài cũng bất giác cong lên.

Hứa Yên Nguyệt bật cười: “Lúc nhìn thấy hắn, ta đã có cảm giác quen thuộc, mãi vừa rồi mới chợt nhớ ra. Nếu ngài gặp đứa nhỏ ấy một lần, chắc chắn cũng nghĩ như ta. Dáng vẻ nghiêm trang, lạnh lùng kia đúng là có mấy phần giống ngài.”

Nàng vô tình cúi đầu nhìn xuống thì phát hiện không biết từ khi nào Thiệu Hoài đã bị đầu kim đâm trúng. Đầu ngón tay đang rịn máu, thế mà hắn không kêu đau.

Nàng kinh hô một tiếng, chưa kịp nghĩ ngợi gì đã đưa ngón tay hắn lên miệng, ngậm lấy vết thương.

Ánh mắt Thiệu Hoài hơi tối lại, giọng nói pha chút bất đắc dĩ: “Nghiêm trang, lạnh lùng, trong mắt nàng, ta là người như thế sao?”

Hứa Yên Nguyệt ngẩng đầu nhìn sang. Tuy gương mặt hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng vành tai đã đỏ ửng, rõ ràng là đang ngượng ngùng.

Nàng không nhịn được bật cười. Ban đầu chỉ là vô thức muốn giúp hắn cầm máu, giờ lại nổi hứng trêu chọc, nàng dùng đầu lưỡi khẽ liếʍ một vòng quanh vết thương.

Thiệu Hoài gần như nín thở, ánh mắt đen nhánh dán chặt lên nàng, sâu thẳm quay cuồng.

Hắn thở dài một tiếng, nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng.

Giai nhân trong tay, ôn nhu thế này, còn mong gì hơn nữa.

“Nguyệt Nhi!”

“Ừm?”

“Nàng có thích Thái tử không?”

Thiệu Hoài cất giọng, cằm tựa lêи đỉиɦ đầu nàng. Hứa Yên Nguyệt không ngẩng đầu, nên không thấy được biểu cảm của hắn.

Nàng ngẫm nghĩ một chút, rồi nhẹ nhàng nói: “Hắn là Thái tử, là trữ quân, ta nào dám nói thích hay không thích. Nhưng mà... Hoàng hậu dường như quá nghiêm khắc với hắn. Hôm nay ta vào cung, nhìn thấy hắn còn nhỏ như vậy mà đứng ngoài trời giá rét. Nếu đổi lại là Thư Ninh của ta...”

Nàng không sao nói tiếp được nữa. Bởi trong lòng biết rõ, nàng không nỡ đối xử với Thư Ninh như vậy.

Thiệu Hoài trầm mặc rồi mới chậm rãi lên tiếng: “Dù gì cũng là Thái tử. Nếu nuông chiều như Thư Ninh, thì chưa chắc đã là điều tốt cho hắn.”

Hứa Yên Nguyệt không nói nữa. Nàng hiểu lý lẽ đó, nhưng vẫn cảm thấy Thiệu Tư Thu quá hà khắc. Nhưng nghĩ kỹ lại, nào có người mẹ nào không thương con? Thiệu Tư Thu đối xử với con như vậy, chắc trong lòng cũng thấy khó chịu. Huống hồ, Thiệu Hoài lại luôn yêu thương vị muội muội này. Nàng chỉ có thể nén những suy nghĩ này trong lòng, không nói thành lời.

Thiệu Tư Thu vẫn thường xuyên triệu Hứa Yên Nguyệt vào cung. Thậm chí còn ban cho nàng lệnh bài cho phép tự do ra vào hậu cung.

Nhờ vậy, Hứa Yên Nguyệt thường được gặp Triệu Thừa Tuyên. Thư Ninh rất tò mò về vị ca ca này, lúc nào cũng bám theo hắn để cùng chơi đùa.

Triệu Thừa Tuyên trông thì lạnh nhạt, nhưng luôn ra dáng huynh trưởng, chăm sóc muội muội chu đáo. Nhìn hai đứa trẻ sánh vai, khó ai tin nổi chúng thực ra chỉ là bạn bè đồng trang lứa.