“Hoàng hậu nương nương!” Nàng đặt chén trà xuống, dịu giọng: “Thái tử điện hạ với Thư Ninh tuổi cũng xấp xỉ nhau, không bằng hôm nay để hai đứa gặp mặt làm quen, sau này cũng có thể làm bạn cùng nhau.”
Vừa nghe đến ba chữ “bạn cùng nhau”, đôi mắt Thiệu Thư Ninh liền sáng lên. Ở Lộc Thành, Thiệu gia là đại tộc, trong nhà có không ít trẻ nhỏ cùng tuổi, nàng vẫn thường cùng bọn họ chơi đùa. Nhưng từ lúc trở lại kinh thành, lại không còn ai để bầu bạn.
Bây giờ nghe mẫu thân nhắc đến, nàng lập tức ngẩng đầu, gương mặt nhỏ nhắn tươi cười rạng rỡ, ngọt ngào nhìn Thiệu Tư Thu: “Cô cô, Thư Ninh muốn chơi với Thái tử ca ca.”
Hứa Yên Nguyệt âm thầm buồn cười. Nha đầu tinh ranh này, một khi làm nũng thì đúng là khiến người khác không thể kháng cự. Đến chính nàng còn phải chịu thua, huống chi là người ngoài.
Quả nhiên, đối diện với ánh mắt chờ mong của Thư Ninh, Thiệu Tư Thu không thể nói ra lời từ chối. Cuối cùng nàng đành quay sang phân phó cung nhân: “Đi, gọi Thái tử vào đây.”
Chẳng bao lâu sau, Triệu Thừa Tuyên đã bước vào điện. Bước chân nhỏ nhưng vững vàng, từng bước đi thật chắc chắn. Nhờ hơi ấm trong điện, bông tuyết còn vương trên đầu hắn đã tan thành giọt nước chậm rãi chảy xuống theo tóc và áo. Khi hắn đến gần, vẫn còn có thể cảm nhận rõ hơi lạnh theo cùng.
“Mẫu hậu.” Hắn dừng lại, cách Hứa Yên Nguyệt không xa, nhẹ giọng gọi Thiệu Tư Thu, rồi đứng yên tại chỗ, không nhích thêm bước nào.
Thiệu Tư Thu nhìn hắn với ánh mắt thoáng muôn vàn cảm xúc phức tạp. Hứa Yên Nguyệt còn chưa kịp phân rõ cảm xúc trong đôi mắt nàng thì mọi thứ đã trôi qua, chỉ còn lại một tiếng thở dài nhẹ: “Thừa Tuyên, đây là Thư Ninh muội muội của con, là con của cữu cữu con. Mẫu hậu cũng từng nói với con rồi. Hai đứa làm quen đi, về sau con phải thay mẫu hậu chăm sóc muội muội, biết chưa?”
“Vâng!” Triệu Thừa Tuyên đáp, giọng không mang theo nhiều cảm xúc. Trái lại, Thư Ninh thì hào hứng bước lên vài bước, đối mặt với hắn: “Thái tử ca ca, bên ngoài lạnh thế, sao ngươi lại đứng ngoài đó?”
Triệu Thừa Tuyên không trả lời, nhưng Thư Ninh vốn là đứa trẻ hoạt bát, lại không biết e dè, vẫn líu lo không ngừng: “Ở đây ta không có bạn chơi, sau này ngươi chơi với ta được không?”
Đôi mắt của nàng trong veo, sáng rỡ. Triệu Thừa Tuyên nhìn nàng một lúc, lần này rốt cuộc cũng mở miệng đáp: “Ừ.”
Thư Ninh vui mừng, lập tức đưa tay nắm lấy tay hắn. Nhưng vừa chạm vào, nàng liền rùng mình: “Oa, lạnh quá đi!”
Nàng vừa thốt lên, Thiệu Tư Thu đã vội kéo nàng về bên mình: “Tay của Thái tử ca ca lạnh, con mà chạm vào sẽ bị đông lạnh mất.”
“Nhưng con có thể làm ấm tay cho Thái tử ca ca mà” Thư Ninh chu môi, rõ ràng không vui khi bị kéo đi.
Thiệu Tư Thu bật cười: “Thư Ninh của chúng ta đúng là tri kỷ.”
Hứa Yên Nguyệt liếc sang, thấy lông mi Triệu Thừa Tuyên khẽ rung, rồi nhanh chóng trở lại bình tĩnh. Nàng đưa tay, ra hiệu cho Bách Linh mang áo choàng tới, sau đó tự tay khoác lên người đứa trẻ đang đứng.
“Xem nào, không cần Thư Ninh giúp làm ấm đâu. Đợi lát nữa Thái tử ca ca hết lạnh, sẽ chơi với Thư Ninh thật vui.”
Triệu Thừa Tuyên không kịp phản ứng, cả người bị quấn chặt trong áo choàng, chỉ còn chừa lại gương mặt nhỏ. Gương mặt vừa nãy còn trắng bệch vì lạnh, lúc này nhờ hơi ấm trong phòng đã dần ửng hồng. Nét mặt hắn vẫn chưa kịp che giấu vẻ ngỡ ngàng, ngây ngẩn.
Dáng vẻ ấy khiến Thư Ninh không nhịn được bật cười, tiếng cười trong trẻo vang lên không ngớt, hết sức vui vẻ.
Bàn tay Hứa Yên Nguyệt dừng lại thoáng chốc trên vai Triệu Thừa Tuyên, nàng cảm nhận được sự run rẩy của cơ thể nhỏ bé ấy, như thể không quen với sự ấm áp bất ngờ này.
Một tia khác thường lướt qua trong lòng nàng, song tan biến đi rất nhanh. Vị này dù sao cũng là Thái tử điện hạ, tuy nói có quan hệ huyết thống, nhưng có một số việc nàng không thể tùy tiện can dự.