Chương 8.3

“Hoàng hậu nương nương nói vậy sao được?” Hứa Yên Nguyệt mỉm cười: “Tình huống bất ngờ thì không ai có thể lường trước? Giờ thân thể ta đã không còn gì đáng ngại. Hơn nữa cũng nhờ có lý do dưỡng bệnh mà ta được sống ở Lộc Thành một thời gian, nơi ấy quả thật rất đẹp.”

Nàng vừa nói vừa mỉm cười, lời này cũng không sai. Ở Lộc Thành, không tranh không loạn, nàng và Thiệu Hoài sống những tháng ngày thanh bình, tình thâm ý hợp, quả có vài phần giống thần tiên quyến lữ.

Nghe đến đó, trong mắt Thiệu Tư Thu thoáng hiện vẻ phức tạp, nụ cười cũng nhạt đi đôi chút: “Lộc Thành à? Quả đúng là nơi tốt. Nhị ca cũng từng nói với ta, ta thật sự muốn có ngày được đến đó xem thử.”

Hứa Yên Nguyệt nhận ra biểu cảm của nàng có điều khác lạ. Tuy trong lòng nghi hoặc vì sao Thiệu Tư Thu chưa từng đến Lộc Thành, nhưng cũng hiểu mình không nên hỏi sâu. Đang định đổi sang đề tài khác thì thấy ánh mắt Thiệu Tư Thu đã chuyển về phía sau, nơi Thư Ninh đang đứng.

“Đây là Thư Ninh phải không?”

Lời vừa cất lên, trong mắt nàng hiện rõ vẻ yêu thương và vui mừng không hề che giấu. Nàng bước tới gần, song lại như có điều băn khoăn mà không dám đưa tay ra ôm lấy đứa bé. Hứa Yên Nguyệt nhìn qua cũng nhận ra, ánh mắt nàng mang theo vài phần lúng túng, chẳng biết làm sao cho phải.

Nàng mỉm cười. Kỳ thực, nàng sớm đã nhận ra tấm lòng của Thiệu Tư Thu. Lễ vật hàng năm gửi cho Thư Ninh chưa từng qua loa lấy lệ, món nào cũng được chọn lựa kỹ càng. Thậm chí vừa rồi đang trò chuyện với nàng, ánh mắt Thiệu Tư Thu vẫn luôn liếc về phía Thư Ninh.

“Thư Ninh.” Hứa Yên Nguyệt dịu dàng gọi con gái, thấy con còn do dự, nàng lại gật đầu ra hiệu.

Thư Ninh nhìn người phụ nữ xa lạ trước mắt, lại quay sang nhìn mẫu thân, nhớ đến lời dặn trước đó, liền học theo dáng vẻ của Hứa Yên Nguyệt, hành lễ khẽ giọng nói: “Tham kiến Hoàng hậu nương...”

Còn chưa kịp nói hết, đã bị Thiệu Tư Thu ôm vào lòng: “Ôi, quả đúng là đứa bé ngoan. Gọi gì mà Hoàng hậu nương nương, đừng nghe mẫu thân con dạy vậy. Hãy gọi ta...”

Nàng khựng lại một chút, rồi tiếp: “Gọi cô cô đi!”

Thư Ninh vốn không quen bị người lạ ôm, dù đây là người vẫn thường gửi lễ vật cho nàng. Nàng quay sang nhìn mẫu thân dò hỏi, thấy Hứa Yên Nguyệt gật đầu, mới rụt rè cất tiếng gọi: “Cô cô!”

“Ôi!” Thiệu Tư Thu tươi cười rạng rỡ đáp lời: “Mẫu thân con không nói trước là con cũng đến, ta chưa kịp chuẩn bị gì cả. Thư Ninh thích ăn món điểm tâm nào? Ta cho người mang tới!”

“Hoàng hậu nương nương!” Hứa Yên Nguyệt ở bên vội vàng khuyên ngăn: “Ngài không cần quá khách khí như vậy.”

“Khách khí gì chứ? Không biết sao, ta vừa nhìn thấy đứa nhỏ này đã thích vô cùng.”

Thiệu Tư Thu vừa nói vừa ôm chặt Thư Ninh, không nỡ buông tay, lại quay người dặn hạ nhân chuẩn bị điểm tâm.

Hứa Yên Nguyệt biết có nói thêm cũng vô ích, đành mặc nàng làm theo ý mình. Chẳng bao lâu sau, hạ nhân đã bưng lên đủ loại điểm tâm nóng hổi.

Thiệu Tư Thu tự tay dọn từng món đến trước mặt Thư Ninh: “Không biết con thích loại nào, nên cô cô sai người chuẩn bị hết cả rồi. Nào, Thư Ninh, nếm thử từng món đi. Thích món nào thì cứ nói, lần sau cô cô sẽ cho người chuẩn bị sẵn.”

Rốt cuộc vẫn là trẻ nhỏ, Thư Ninh vừa nhìn thấy những món điểm tâm hấp dẫn, đôi mắt đã sáng rực. Nàng không khách sáo, nếm thử tất cả các món, vẻ mặt tràn đầy hứng thú.

Là đại tiểu thư Thiệu gia, lúc còn ở Lộc Thành, dù đến đâu nàng cũng được mọi người nâng niu như ngọc. Bởi thế nên dù mới vào cung, đối mặt với cảnh tượng xa lạ, nàng cũng không rụt rè hay luống cuống, ngược lại thích ứng rất nhanh.

Hứa Yên Nguyệt đưa chén trà lên miệng, nhẹ nhàng thổi nguội. Hương trà thanh mát quẩn quanh nơi chóp mũi. Nàng không uống, chỉ nghiêng đầu liếc nhìn ra cửa. Nơi đó vì tránh gió lạnh nên đã đóng kín, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng gió xào xạc ngoài kia.