Chương 8.2

Hứa Yên Nguyệt dừng bước, quay sang hỏi cung nữ dẫn đường: “Vị này là...”

Cung nữ liếc nhanh về phía ấy, rồi nhanh chóng dời mắt đi, nhỏ giọng đáp: “Bẩm phu nhân, đó là Thái tử điện hạ.”

“Thái tử điện hạ?” Hứa Yên Nguyệt dù đã đoán ra đôi phần, vẫn không khỏi kinh ngạc. Thái tử Triệu Thừa Tuyên, nàng đương nhiên biết.

“Thái tử sao lại đứng ngoài điện thế này?”

“Chuyện này...” Cung nữ lộ vẻ khó xử, chỉ dám ứng phó qua loa: “Có lẽ là vì trong học khóa có chỗ sơ suất. Phu nhân chớ hỏi thì hơn, Hoàng hậu nương nương vẫn luôn nghiêm khắc giáo dưỡng Thái tử. Nô tỳ không dám nhiều lời.”

Nghe vậy, Hứa Yên Nguyệt thừa hiểu chuyện này không phải lần đầu tiên xảy ra.

Dường như nghe được động tĩnh bên này, Triệu Thừa Tuyên đưa mắt nhìn sang.

Lần cuối nàng gặp hắn, hắn vẫn còn là hài tử trong tã lót. Lúc đó thân thể nàng yếu nhược, sợ truyền bệnh cho đứa bé, trước lúc rời kinh cũng chỉ vội vã ôm lấy hắn một lần.

Bây giờ gặp lại, hắn đã là một hài tử nhỏ bé, đứng giữa trời đông lạnh buốt.

Ánh mắt hai người vô tình giao nhau. Tuyết trắng tung bay theo gió, rơi lác đác dưới mái hiên, đọng lại trên hàng mi dài của Triệu Thừa Tuyên. Hàng mi khẽ rung, song thân hình nhỏ bé kia vẫn đứng yên, không lay chuyển dù chỉ một chút.

Rốt cuộc cũng là hoàng tử trong nhà đế vương, tuổi tuy còn nhỏ nhưng đã toát lên khí độ bất phàm. So với hắn, Thư Ninh nhà mình đúng là đóa hoa lớn lên trong nhà ấm, chưa từng biết gió sương là gì.

“Phu nhân?” Dường như thấy nàng dừng lại quá lâu, một hạ nhân nhẹ giọng nhắc nhở.

Hứa Yên Nguyệt lúc này mới bừng tỉnh, hơi khom lưng, hướng về phía Triệu Thừa Tuyên hành lễ: “Tham kiến Thái tử điện hạ.”

Triệu Thừa Tuyên thoáng sững người, rồi chỉ gật đầu đáp khẽ: “Ừm.” Nói xong liền thu ánh mắt lại.

Nếu không phải gương mặt còn non nớt và đôi môi xanh tím vì lạnh đang run rẩy, thì với dáng vẻ điềm tĩnh, không kiêu ngạo cũng không thất lễ ấy, quả thực đã mang dáng dấp của một vị Thái tử.

Được hắn đáp lại, Hứa Yên Nguyệt cũng không nhiều lời, đứng thẳng dậy, tiếp tục bước vào trong điện.

Đám cung nhân bên cạnh không để lộ vẻ gì nhưng ai nấy đều nhẹ nhàng thở ra, như thể e ngại nàng xen vào chuyện không nên xen, khiến bản thân họ khó xử.

Dù sao thì Hoàng hậu nương nương đang nổi giận, chẳng ai dám tự ý dây vào rắc rối lúc này.

Bước vào Khôn Ninh cung, hơi ấm từ lò than lập tức lan tỏa khắp nơi, khác hẳn với tuyết trắng lạnh buốt ngoài kia, như hai thế giới hoàn toàn tách biệt.

Thiệu Tư Thu ngồi ở vị trí thượng vị, vận chính phục hoàng hậu màu đen viền vàng, nghiêm trang mà tinh xảo. Búi tóc phức tạp cùng trang sức được chỉnh trang đâu ra đấy, không chút lơ là. Khuôn mặt xinh đẹp từng khiến kinh thành chấn động vẫn rực rỡ động lòng người. Chỉ là không rõ do chủ ý của nàng hay năm tháng mài giũa, dung nhan kia đã hiện lên vài phần uy nghiêm mà năm xưa Hứa Yên Nguyệt chưa từng thấy.

Thu lại ánh mắt, Hứa Yên Nguyệt quỳ xuống hành lễ: “Thần phụ tham kiến Hoàng hậu nương nương.”

Lời vừa dứt, châu ngọc va vào nhau phát ra âm thanh nhè nhẹ, là tiếng trang sức lay động khi Thiệu Tư Thu bước xuống. Quả nhiên, chẳng mấy chốc, nàng đã đến trước mặt Hứa Yên Nguyệt.

“Nguyệt tỷ tỷ, bao năm không gặp, sao tỷ lại khách sáo như thế, còn hành đại lễ với ta làm gì?”

Thiệu Tư Thu vẫn gọi nàng bằng xưng hô thân mật thuở khuê phòng, song năm tháng xa cách và thân phận chênh lệch đã vô hình vạch nên khoảng cách giữa hai người. Hứa Yên Nguyệt được nàng đỡ dậy, mỉm cười đáp: “Giờ ngài là Hoàng hậu nương nương, lễ nghĩa nên có vẫn không thể thiếu.”

“Nếu ngươi cứ như thế, ta sẽ phải giận thật đấy.” Thiệu Tư Thu làm bộ tức giận, nói xong lại tự bật cười.

“Thôi, không đùa ngươi nữa. Nguyệt tỷ tỷ, thân thể ngươi đã khá hơn chút nào chưa? Năm đó nếu không phải ta khăng khăng muốn gọi ngươi vào cung bầu bạn, khiến ngươi chịu kinh động mà sinh non, đến nay ta vẫn thấy day dứt không yên.”