Chương 8.1

Hứa Yên Nguyệt sinh non, hạ sinh Triệu Thừa Tuyên. Nàng vốn mang thai muộn hơn Thiệu Tư Thu một tháng, nhưng cuối cùng lại sinh cùng thời điểm. Cũng vì vậy mà thân thể để lại bệnh căn, sau khi sinh nở thường xuyên bị ốm đau.

Sau sinh, nàng nằm liệt trên giường suốt một năm dài. Thiệu Hoài vì lo lắng cho nàng nên đã mời tất cả danh y trong kinh thành, song không ai chữa trị được. Mãi đến khi có một đại phu nói rằng khí hậu kinh thành không thích hợp để tĩnh dưỡng, Thiệu Hoài mới đưa nàng trở về quê nhà của họ ở Lộc Thành, Giang Nam. Chuyến đi ấy kéo dài suốt bốn năm. Điều kỳ lạ là thân thể Hứa Yên Nguyệt quả thật dần dần hồi phục.

Đến khi bọn họ quay về kinh thành, Thiệu Thư Ninh đã tròn năm tuổi.

Nàng vừa đặt chân lên kinh, ý chỉ triệu kiến của Thiệu Tư Thu cũng lập tức được đưa tới phủ.

Hứa Yên Nguyệt đã mấy năm chưa gặp nàng, nên trong lòng cũng nhung nhớ khôn nguôi, tất nhiên là lập tức tuân chỉ vào cung.

Đó là dịp cuối năm, khắp nơi trong cung đều giăng đèn kết hoa rực rỡ. Hứa Yên Nguyệt được Bách Linh quấn kín từ đầu tới chân vì sợ nàng nhiễm phong hàn.

“Phải chi chờ hết mùa đông này rồi hãy về kinh thì hay biết mấy.” Bách Linh cau mày thở dài. Nàng luôn lo lắng cho sức khỏe của Hứa Yên Nguyệt.

Sau mấy năm tĩnh dưỡng ở Lộc Thành, tuy thân thể của nàng gần như không còn đáng ngại, nhưng lần này về kinh, trong lòng Bách Linh vẫn không khỏi bất an, sợ mọi chuyện lại tái diễn.

Nói theo lẽ thường, nhà tổ của Thiệu gia cũng ở Lộc Thành, lão phu nhân cũng đã cùng về đó dưỡng bệnh. Ở lại thêm một mùa đông rồi trở về cũng không có gì bất tiện. Thế nhưng, cuối cùng bọn họ vẫn chọn quay về vào dịp cuối năm.

Hứa Yên Nguyệt thì lại không quá bận tâm. Sức khỏe của nàng lúc này đã hồi phục khá nhiều, hơn nữa sau bao năm xa cách, trong lòng cũng mang nhiều hoài niệm với kinh thành. Huống hồ…

“Hoàng hậu nương nương cũng mong mỏi chúng ta hồi kinh.” Nghĩ đến bằng hữu thuở khuê cát, nụ cười trên môi nàng càng sâu: “Tết đến rồi, người một nhà nên đoàn tụ, để nàng một mình trong cung cũng không khỏi cô đơn.”

Hứa Yên Nguyệt hiểu rõ tình cảnh của Thiệu Tư Thu, nghĩ đến cảnh nàng cô quạnh trong chốn hậu cung, Thiệu Hoài lại không kề cận, quả thực càng thêm đơn chiếc, không người thân thích.

Đi cùng là Thiệu Thư Ninh đang được vυ" nuôi bế. Đôi mắt to tròn lấp lánh của nàng tràn ngập vẻ tò mò, không ngừng ngắm nhìn mọi thứ trong cung.

Kinh thành khác Lộc Thành rất nhiều. Dù tường son ngói biếc, lầu các đình đài trong hoàng cung, hay cảnh tuyết lớn trắng xóa bay lả tả như lông ngỗng, đều là những thứ nàng chưa từng thấy qua.

“Mẫu thân!” Thư Ninh ngẩng đầu gọi Hứa Yên Nguyệt phía trước: “Hoàng hậu nương nương chính là cô cô tặng lễ cho Thư Ninh phải không?”

Hứa Yên Nguyệt bật cười, đưa tay xoa nhẹ đầu con gái: “Đúng vậy! Thư Ninh của chúng ta nhớ dai thật đấy. Không uổng công Hoàng hậu nương nương thương yêu con như vậy. Lát nữa gặp người, con phải biết lễ phép cảm tạ, nghe chưa?”

Tuy hai người không thường gặp mặt, nhưng lễ vật Hoàng hậu gửi đến cho Thư Ninh chưa từng gián đoạn. Hứa Yên Nguyệt hiểu nàng thật lòng yêu thương đứa nhỏ này. Cũng vì vậy nàng mới dẫn Thư Ninh cùng vào cung.

“Dạ!” Thư Ninh ngoan ngoãn gật đầu.

Đến gần Khôn Ninh cung, Hứa Yên Nguyệt vô tình liếc thấy một bóng dáng nhỏ bé đứng trước cửa. Ban đầu nàng ngỡ là tiểu thái giám đang làm việc, đến khi tới gần mới phát hiện đó là một đứa nhỏ, vóc dáng chừng tuổi với Thư Ninh.

Đứa bé mặc cẩm y quý phái, hiển nhiên không phải hạ nhân. Không rõ đã đứng ngoài trời giá rét bao lâu mà khuôn mặt nhỏ tái nhợt vì lạnh, nhưng thần sắc vẫn bình tĩnh, không hề dao động.