Hứa Yên Nguyệt siết chặt ngọc bội, gắng kìm nén cảm xúc dâng trào. Nàng hiểu, Triệu Dập vì sợ nàng thay đổi nên cho nàng một liều thuốc thật mạnh. Miếng ngọc này đúng là một thanh đao đâm thẳng vào lòng nàng.
“Công tử thật có lòng.” Thái độ của Hứa Yên Nguyệt rốt cuộc cũng hòa hoãn.
“Dù sao chuyện tra xét hung thủ đến nay vẫn chưa có kết quả, chuyện đã hứa với phu nhân nhưng vẫn hưa làm được lại khiến ta cảm thấy áy náy, hơn nữa...” Dù sao hắn cũng là phụ thân trên danh nghĩa của Triệu Thừa Tuyên, lời này nghe ra có chút gượng gạo.
Triệu Dập không nói thẳng: “Trong cung trên dưới đều là người của Thiệu Hoài, lúc đó hắn còn không điều tra được, ta e cũng cần thêm thời gian, mong phu nhân kiên nhẫn chờ đợi.”
Hứa Yên Nguyệt cười nhạt: “Hắn đâu thèm để tâm đến sống chết của đứa nhỏ kia?”
Ánh mắt Triệu Dao thoáng biến đổi, hắn không lên tiếng. Không để tâm sao? Năm đó Thiệu Hoài gần như huyết tẩy cả hậu cung, đến mức bản thân hắn còn suýt tin rằng đây là khổ nhục kế của Thiệu Tư Thu.
Dĩ nhiên hắn sẽ không kể chuyện này cho Hứa Yên Nguyệt.
Hứa Yên Nguyệt cất kỹ ngọc bội. Lúc đi ra thì thấy Đường Văn Vọng vẫn còn ở đó, hắn biết nàng không thích chỗ đông người nên đã sai thủ hạ ra ngoài, cửa tiệm vốn chật chội lập tức trở nên thoáng đãng.
“Ta đã nói phu nhân nghĩ nhiều.” Đường Văn Vọng khen ngợi thật lòng: “Màu sắc này rất hợp với phu nhân.”
“Vậy sao?” Hứa Yên Nguyệt tự ngắm mình, dường như cũng hài lòng: “Nếu Đường đại nhân đã nói vậy, ta liền yên tâm mua.”
Chủ tiệm vội vàng phụ họa: “Để tiểu nhân gói lại ngay, rồi lập tức cho người đưa đến quý phủ.”
“Phiền ngươi rồi.” Hứa Yên Nguyệt không từ chối.
Nhân lúc nàng đi thay y phục, Đường Văn Vọng chọn thêm mấy món, gộp chung vào một lượt để tính tiền.
“Chốc nữa đưa luôn những thứ này đi.”
“Vâng!” Chủ tiệm vui vẻ đáp lời: “Đại nhân cứ yên tâm, sẽ không thiếu món nào.”
Hứa Yên Nguyệt vừa bước ra liền thấy cả những món mình chưa chọn cũng được gói vào, không cần đoán cũng biết đây là ý của Đường Văn Vọng. Nàng nhìn kỹ, phát hiện đều là những sấp vải khi nãy mình dừng lại ngắm lâu hơn một chút.
Chẳng trách Triệu Dập lại kiêng kị hắn như vậy, quả không hổ là người được Thiệu Hoài coi trọng.
“Phu nhân!” Đường Văn Vọng bước đến: “Ngài xuất phủ chỉ mang theo hai thị tỳ này thôi sao?”
“Vì ta không muốn phô trương quá mức.”
“Nếu Thiệu đại nhân biết được, đó mới là rùm beng.” Nếu Thiệu Hoài mà biết phu nhân ra ngoài thế này, người trong phủ chắc chắn khó thoát khỏi trách phạt.
Hứa Yên Nguyệt cũng nghĩ đến hậu quả đó, sắc mặt thoáng lộ vẻ khó xử.
“Đã vậy, xin cho phép ta hộ tống phu nhân hồi phủ.” Đường Văn Vọng đề nghị: “Chợ đông người, lỡ va chạm phải phu nhân thì không hay.”
Hứa Yên Nguyệt do dự chốc lát rồi gật đầu đáp ứng: “Vậy xin làm phiền đại nhân.”
“Phu nhân đừng khách khí.”
Đường Văn Vọng đích thân đưa nàng lên xe ngựa, ánh mắt lại không ngừng liếc về phía cửa tiệm, rồi kín đáo ra hiệu cho thủ hạ. Đợi Hứa Yên Nguyệt ngồi yên trong xe, hắn mới hộ tống xe ngựa hồi phủ.
Xe ngựa vừa đi, thuộc hạ của Đường Văn Vọng lập tức quay lại tiệm vải, cẩn thận kiểm tra trong ngoài một lượt.
Triệu Dập nấp trên xà nhà, trên mặt không còn vẻ nghiêm túc như trước. Hắn biết, con hồ ly kia một khi đã nghi ngờ thì tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha nơi này. May mà Hứa Yên Nguyệt đã kịp thời đưa hắn đi, đám hạ nhân kia cũng dễ đối phó hơn nhiều.
Người của Đường Văn Vọng vừa rời đi, chủ tiệm lập tức bước vào. Thấy Triệu Dập vẫn chăm chú nhìn về bộ y phục Hứa Yên Nguyệt vừa thử, không rõ đang nghĩ gì, hắn nhẹ giọng gọi: “Công tử!”
Triệu Dập giơ tay chỉ vào bộ y phục treo trên giá: “Giữ lại bộ này!”
Chủ tiệm không dám hỏi nhiều, vội cúi đầu nhận lệnh. Khi ngẩng đầu lên, Triệu Dập đã không còn trong phòng.
Trên xe ngựa, Hứa Yên Nguyệt lấy miếng ngọc bội ra, tỉ mỉ vuốt ve hoa văn trên bề mặt, như thể nơi ấy còn vương lại hơi ấm của Tuyên nhi.
Dù giờ chỉ còn một mình, nàng vẫn cố gắng khắc chế cảm xúc. Từ ngày biết được chân tướng, cơn phẫn nộ và nỗi oán hận luôn quẩn quanh trong lòng, chưa từng phai nhạt.
Nhưng càng nhiều hơn cả là sự hối hận, hối hận vì sao khi đứa bé còn sống, nàng không ở bên hắn nhiều hơn, không gần gũi thân thiết với hắn thêm một chút.
“Nếu biết con là hài tử của ta, sao ta có thể nỡ để con chịu khổ?”