Khóe môi Hứa Yên Nguyệt khẽ cong lên một nụ cười nhẹ nhàng, làm cho dung mạo nàng thêm dịu dàng, khiến người đối diện cứ muốn đắm chìm trong ánh mắt nàng: “Lúc nãy vẫn chưa xác định chắc chắn, chỉ chờ thêm chút nữa thôi. Đại nhân cũng sắp về rồi, lúc đó báo tin cũng không muộn.”
Bách Linh chu môi: “Chắc phu nhân muốn đích thân báo tin vui cho đại nhân. Nếu lúc nãy nhờ Tiền Bình chuyển lời thì tốt quá, đại nhân mà hay tin chắc sẽ về ngay.”
Tiền Bình là thị vệ thân cận của Thiệu Hoài. Ngày thường, nếu Thiệu Hoài không thể về đúng giờ thì sẽ sai hắn trở về báo tin.
“Ngươi thật lắm lời.” Hứa Yên Nguyệt trách yêu, nhưng trên mặt không giấu được niềm vui rạng ngời. Ai cũng biết nàng đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc khi sắp được chào đón một sinh mệnh mới.
“Cũng không muộn lắm đâu, đợi đại nhân trở về rồi hẵng hay.”
Bách Linh là nha hoàn hồi môn của Hứa Yên Nguyệt. Nàng luôn trung thành với chủ nhân nên cũng là người vui mừng nhất. Tuy phu nhân luôn được sủng ái, nhưng dưới gối chưa có trưởng tử, vẫn luôn khiến người trong nhà thầm trách. Nếu nàng có thể hạ sinh một tiểu thiếu gia thì quả thực là chuyện vui lớn.
Hai người đang trò chuyện vui vẻ thì nghe tiếng người xôn xao bên ngoài. Chẳng bao lâu sau, một nha hoàn bước vào bẩm báo: “Phu nhân, lão phu nhân cho người đến.”
Nàng vừa nói xong thì một vị phụ nhân khoảng hơn bốn mươi tuổi bước vào. Đó là Hạ ma ma bên cạnh lão phu nhân. Hứa Yên Nguyệt thấy thế liền đứng dậy nghênh đón.
“Hạ ma ma!”
Hạ ma ma vội bước tới đỡ nàng, cười nói: “Phu nhân, ngài không cần khách khí như thế. Ngài cứ ngồi yên là được.”
Thái độ cẩn thận như thể nàng là món đồ sứ mong manh dễ vỡ, khiến Hứa Yên Nguyệt không khỏi bật cười. Xem ra bên kia cũng đã biết chuyện nàng mang thai.
“Hạ ma ma, mẫu thân sai ngươi đến truyền lời à?”
Nhắc đến việc này, khóe mắt Hạ ma ma cong lên: “Lão nhân gia vừa biết tin ngài có thai thì vui mừng quá đỗi. Người sai lão nô đến thăm ngài, tiện thể mang chút đồ đến cho ngài.”
Dứt lời, bà quay đầu hô: “Mang vào đi!”
Một hàng nha hoàn nối đuôi nhau bước vào, bưng theo những hộp gấm tinh xảo. Nói là “mang chút đồ” nhưng quả thực không chỉ là một chút. Các nàng dâng lễ xong, hành lễ với Hứa Yên Nguyệt rồi lần lượt lui ra.
“Chuyện này...” Hứa Yên Nguyệt hơi bất ngờ. Những hộp trang sức quý giá đã được mở ra, bày đầy cả bàn. Thoáng nhìn qua đã biết lão phu nhân thật lòng vui mừng.
“Lễ vật này quý giá quá, ta nào dám nhận.”
“Phu nhân đừng khách sáo.” Hạ ma ma thấy nàng dịu dàng khiêm tốn lại càng thêm yêu mến: “Lão phu nhân vui mừng quá lại không biết làm sao cho phải. Phủ chúng ta đâu thiếu những thứ này, ngài cứ nhận lấy, xem như giúp người yên lòng.”
Nghe vậy, Hứa Yên Nguyệt không tiện từ chối nữa, nàng dịu giọng nói: “Vậy làm phiền Hạ ma ma thay ta gửi lời cảm tạ đến mẫu thân.”
“Người một nhà cả, phu nhân đừng khách sáo. Hiện giờ ngài chính là người quan trọng nhất trong phủ, ngài chỉ cần giữ gìn sức khỏe thật tốt là được.”
Nếp nhăn ở khóe mắt Hạ ma ma cũng theo nụ cười mà hằn sâu thêm. Phu nhân gả vào Thiệu gia đã mấy năm, dưới gối chỉ có một tiểu thư mà Nhị gia lại không chịu nạp thϊếp. Lúc đầu lão phu nhân cũng hay oán trách, thường xuyên gây khó dễ cho phu nhân.
Nhưng lòng người cũng là máu thịt mà ra. Phu nhân vẫn luôn tận tâm phụng dưỡng và hết lòng hiếu kính, lão phu nhân nào còn nhẫn tâm hà khắc thêm nữa, dần dần cũng mềm lòng với tấm chân tình của con dâu.
Dù vậy, Thiệu phủ chưa có người thừa kế vẫn luôn là điều canh cánh trong lòng mọi người. Đứa nhỏ này chính là hy vọng lớn nhất. Bất luận là trai hay gái, như vậy đã đủ làm yên lòng người.
Hạ ma ma trò chuyện đôi lời, rồi mới cáo từ trở về.
Thấy phu nhân lộ vẻ mỏi mệt, Bách Linh lo nàng kiệt sức nên không dám nhắc tới chuyện chờ Nhị gia trở về. Nàng chỉ nhẹ giọng khuyên nhủ: “Phu nhân, hôm nay ngài đừng chờ đại nhân nữa, cứ nằm nghỉ trước đã.”
Hứa Yên Nguyệt đưa tay xoa trán, thở dài: “Không hiểu sao, chỉ ngồi một lúc thôi mà đã thấy mệt.”
“Còn có thể vì sao nữa?” Bách Linh nửa đùa nửa thật: “Bởi vì ngài đang mang thai đấy thôi. Có thai vốn dĩ là vậy, dễ mệt mỏi lắm. Để nô tỳ hầu hạ ngài nghỉ ngơi.”