Chương 7.2

Triệu Dập ngầm đánh giá nàng. Trước khi bắt tay hợp tác, hai người từng vài lần gặp nhau. Một bên là hoàng đế đứng đầu thiên hạ, một bên là thê tử của quyền thần. Dù Thiệu Hoài chưa từng coi trọng hắn nhưng Hứa Yên Nguyệt trước nay vẫn chu toàn lễ nghĩa.

Thế mà lúc này, nàng cũng học theo thái độ không coi hắn ra gì như Thiệu Hoài. Triệu Dập hiểu nàng đã thật sự ghi hận hắn rồi.

Hứa Yên Nguyệt không để tâm đến ánh mắt dò xét của hắn, chỉ xoay sang phân phó Hoài Ngọc: “Mau thay y phục.”

Hoài Ngọc ngẩn ngơ một phen rồi do dự hỏi: “Ngay bây giờ sao?”

“Ta vào đây là để thử y phục, chẳng lẽ chút nữa lại cứ thế mà ra ngoài?”

Hoài Ngọc không thể phản bác, lén liếc Triệu Dập một cái. Hứa Yên Nguyệt thì dứt khoát đón nhận ánh mắt của hắn.

Triệu Dập hiểu ý, chậm rãi xoay người, đưa lưng về phía hai người.

Hứa Yên Nguyệt dường như không kiêng dè sự có mặt của Triệu Dập, nàng ung dung để Hoài Ngọc giúp mình thay y phục. Trong phòng chỉ còn lại tiếng vải vóc sột soạt.

Một lúc lâu sau, Triệu Dập lên tiếng phá vỡ bầu không khí: “Nếu lúc này có người bước vào, e rằng họ sẽ nghĩ chúng ta lén lút tư tình?”

Hứa Yên Nguyệt nhíu mày. Hiện tại nàng không chỉ có oán hận với Thiệu Hoài mà còn không có mấy thiện cảm với vị hoàng đế này: “Công tử mạo hiểm đến đây chỉ để nói mấy lời vô nghĩa này thôi sao?”

Đôi khi nàng cũng không sao nhìn thấu con người Triệu Dập. Hắn luôn có thái độ ngả ngớn, lời nói khó phân thật giả. Nhưng may thay với nàng, những điều đó, thật giả ra sao đều không còn quan trọng.

“Phu nhân nên thông cảm cho ta một chút. Ta không thể như phu nhân, có thể thản nhiên bình tĩnh trước tình huống thế này.”

Người này vốn quá mức tuấn mỹ, lại nói lời nửa đùa nửa thật như thế, dù thật hay giả cũng khiến lòng người dao động.

Chỉ tiếc, Hứa Yên Nguyệt lại thấy những lời hắn nói thật hoang đường nên cũng không buồn đáp lại.

Đợi đến khi nàng thay y phục xong, trong phòng không còn tiếng sột soạt của vải vóc, Triệu Dập mới xoay người lại. Khi hắn nhìn thấy Hứa Yên Nguyệt, trong mắt liền thoáng qua một tia kinh diễm.

Nàng nói không sai, màu tím thẫm này thật sự kén người mặc. Nhưng nhờ làn da trắng như tuyết, y phục khoác lên lại càng tôn lên nét thanh lệ quý phái.

Vải vóc có kén người, nhưng cũng có người dù mặc gì, y phục cũng phải phục tùng họ.

Triệu Dập ngẩn ngơ một chút, sau đó bật cười: “Quả nhiên, bất kể loại y phục nào khoác lên người phu nhân cũng hợp đến lạ. Có điều, bộ y phục này tuy hoa lệ, nhưng phu nhân trang điểm lại quá mức giản dị. Nếu không chê, ta có mang theo một miếng ngọc bội.”

Nói rồi, hắn thực sự đưa tay vào ngực áo lấy ra một miếng ngọc bội.

Hứa Yên Nguyệt vốn định lên tiếng từ chối, nhưng khi nhìn rõ miếng ngọc trên tay hắn, nàng liền nghẹn lời.

Đó không phải là vật quá quý giá, tuy chất ngọc cũng được xem là ôn nhuận, nhưng với thân phận bọn họ, loại ngọc này thật quá mức bình thường. Nàng sững người, hồi lâu sau mới đưa tay nhận lấy.

“Di vật của Tuyên nhi gần như đã bị Hoàng hậu xử lý cả rồi, riêng miếng ngọc này là ta lén giữ lại. Thấy hắn lúc nào cũng đeo bên mình, ta nghĩ đưa cho phu nhân, cũng coi như là một chút tưởng niệm.”

Nhắc đến Triệu Thừa Tuyên, thái độ của Triệu Dập cũng trở nên nghiêm trang hơn.

Không cần hắn nói, Hứa Yên Nguyệt cũng nhận ra miếng ngọc. Đó là vật nàng đã đeo suốt mười mấy năm, sau lại đưa cho Tuyên nhi. Kết quả qua bao vòng luân chuyển, lại quay về tay nàng.

Nàng nhớ khi Triệu Thừa Tuyên nhận được món quà này, hắn trân trọng đeo lên thắt lưng, thậm chí còn thay thế cả món trang sức sang quý đang có.

“Mợ, con sẽ giữ gìn thật tốt.” Khi nói, gương mặt non nớt kia đầy vẻ nghiêm túc chân thành. Bọn họ từng hứa với nhau, chờ khi nàng trở về sẽ trả lại ngọc cho nàng. Nào ngờ lại là bằng cách này.