“Thiệu phu nhân!” Đường Văn Vọng chắp tay hành lễ, thái độ tuy thân thiện nhưng vẫn đúng mực.
Hoài Ngọc nhanh chân bước tới nghênh đón: “Phu nhân!”
“Ừm!” Hứa Yên Nguyệt nhàn nhạt đáp một tiếng, sau đó chuyển ánh mắt về phía Đường Văn Vọng: “Đường đại nhân cũng tới mua vải sao?”
“Tại hạ vô tình trông thấy Hoài Ngọc cô nương, đoán rằng có lẽ phu nhân cũng ở đây, nên mới cố ý ghé qua chào hỏi.” Đường Văn Vọng điềm đạm đáp lời, không có vẻ gì nao núng.
Trong số những trợ thủ đắc lực của Thiệu Hoài, chỉ có Đường Văn Vọng là trước sau đều cung kính với nàng, mỗi dịp lễ tết đều không quên tặng lễ. Hắn lại là người biết nhìn sắc mặt người khác, ứng xử khéo léo, nên chung đυ.ng với hắn không khiến người ta thấy khó chịu.
Lại thêm việc hắn là người Thiệu Hoài tin tưởng nhất nên trước kia Hứa Yên Nguyệt cũng rất có cảm tình với hắn. Nhưng bây giờ... hắn cũng chỉ là một kẻ đồng lõa mà thôi. Những việc Thiệu Hoài đã gây ra, làm sao hắn lại không hay biết.
“Đường đại nhân có lòng rồi.” Hứa Yên Nguyệt cũng không để lộ cảm xúc: “Xuân yến sắp đến, ta muốn may một bộ y phục mới nên mới sai Hoài Ngọc đến xem vải trước. Chúng ta không thể làm phiền chủ tiệm quá lâu. Hoài Ngọc, ngươi đã chuyển lời chưa?”
“Dạ, nô tỳ đã báo rồi.” Hoài Ngọc liếc mắt ra hiệu, chủ tiệm vải lập tức tươi cười đon đả bước đến.
“Phu nhân muốn chọn vải, chúng ta đương nhiên đã chuẩn bị chu đáo. Vừa rồi tiểu nhân đã cho người đi gom hàng tốt trong tiệm, phu nhân có thể từ từ chọn lựa.”
Vừa nói, hắn vừa thủ thế, lập tức có hạ nhân mang đủ loại vải vóc đến bày trước mặt Hứa Yên Nguyệt.
Nàng vừa chọn lựa vừa trò chuyện với Đường Văn Vọng bên cạnh: “Vải nhà này từ trước đến nay đều có chất lượng tốt. Nếu Đường đại nhân có hứng thú, cũng có thể thử một lần.”
“Phu nhân đã đề cử như vậy, tại hạ tất nhiên phải thử qua.” Nói rồi, Đường Văn Vọng mỉm cười: “Khó trách các chủ tiệm trong kinh thành đều thích phu nhân, ngài quả thật biết cách giúp họ chào bán.”
“Bởi vì hàng của họ thật sự tốt nên ta mới dám giới thiệu.”
Hai người vừa trò chuyện vừa thư thả lựa vải, Hứa Yên Nguyệt đưa tay vuốt qua từng sấp vải, rồi chậm rãi lấy ra một tấm màu tím.
“Hoa văn này khá đặc biệt.”
“Phu nhân quả thật có mắt nhìn, đây là loại bán chạy nhất cửa hàng chúng ta.” Chủ tiệm nhanh nhảu giới thiệu: “Nếu phu nhân thích, tiểu nhân lập tức gói lại, đưa về phủ.”
Hứa Yên Nguyệt chưa vội gât đầu, nàng lộ vẻ ngập ngừng: “Hoa văn tuy độc đáo, chỉ là sắc tím này kén người mặc, ta cũng không chắc mặc vào có hợp hay không.”
“Phu nhân nghĩ nhiều rồi.” Đường Văn Vọng cười nói: “Nếu đến ngài mặc không đẹp, thì tấm vải này e là không bán được cho ai.”
Hứa Yên Nguyệt dường như cũng bị hắn chọc cười, nhưng vẫn chưa quyết định mua ngay, ngược lại quay sang hỏi chủ tiệm: “Không biết có bộ y phục nào may từ loại vải này để ta xem thử không?”
“Có, có.” Chủ tiệm vội vàng đáp lời: “Tiểu nhân sẽ gọi người mang ra ngay, hoặc nếu phu nhân muốn, có thể vào trong thử trực tiếp.”
Hứa Yên Nguyệt liếc mắt nhìn Đường Văn Vọng, hắn lập tức mở miệng: “Phu nhân cứ yên tâm thử, không cần để ý đến tại hạ.”
Hắn nào dám làm ảnh hưởng tâm tình của Hứa Yên Nguyệt.
Hứa Yên Nguyệt gật đầu với Đường Văn Vọng rồi cùng Hoài Ngọc bước vào trong.
Triệu Dập vẫn còn bên trong, hắn dựa người vào tường, nghe thấy có người bước vào cũng không kinh ngạc, rõ ràng đã đoán được người tới là Hứa Yên Nguyệt: “Cuối cùng vẫn phải phiền phu nhân ra tay cứu vãn.”
Vốn dĩ hắn đã rất tuấn tú, lúc này lại tùy ý tựa vào tường, dáng vẻ chẳng khác nào một thiếu niên phong lưu phóng khoáng. Không khó để tưởng tượng năm xưa Thiệu Tư Thu chỉ một ánh mắt liền đem lòng say đắm người này.
Hứa Yên Nguyệt lại chẳng mảy may xao động, ngược lại giọng nói còn có ý trách cứ: “Công tử vẫn nên cẩn trọng hơn một chút thì hơn.”