Quả thật, Hứa Yên Nguyệt từng nhiều lần than phiền, mỗi khi ra phố đều phải tiền hô hậu ủng, náo động cả lên. Nàng chỉ muốn vào một tiệm vải thì chủ tiệm cũng phải đóng cửa, tiếp đãi một mình nàng. Vì thế, dù các thương nhân kinh thành luôn mong được tiếp nàng, nàng cũng không dám nán lại lâu vì sợ ảnh hưởng việc buôn bán của họ.
“Nhưng mà...” Bách Linh vẫn do dự.
Hứa Yên Nguyệt cũng không mất nhiều lời dỗ nàng, chỉ trong chốc lát đã khiến nàng mềm lòng, cuối cùng cũng âm thầm đi chuẩn bị một cỗ xe ngựa.
Thực ra Hứa Yên Nguyệt cũng không biết Hoài Ngọc ra ngoài. Nhưng nếu Hoài Ngọc đã mượn danh nàng, Hứa Yên Nguyệt đoán ra được nàng ấy định gặp ai.
Nàng hiểu, đó là vì Hoài Ngọc không hoàn toàn tin tưởng mình. Chỉ không rõ, người kia có suy nghĩ như vậy hay không?
Hoài Ngọc theo người dẫn đường bước vào phòng. Một nam nhân vận thường phục đang ngồi đợi sẵn trong phòng. Tuy hắn đã cải trang kỹ lưỡng, nhưng vẫn không giấu được khí thế bức người bẩm sinh. Đó chính là đương kim hoàng đế Triệu Dập.
Khi thấy nàng, Triệu Dập vẫn mỉm cười, gương mặt tà mị không thể phân biệt nam nữ càng làm người khác mê muội: “Trẫm truyền lời muốn gặp Thiệu phu nhân, sao chỉ có mình ngươi tới?”
“Chủ tử!” Hoài Ngọc lập tức quỳ sụp xuống: “Nô tỳ đến là có chuyện muốn bẩm báo.”
Triệu Dập không tỏ vẻ khó chịu: “Ngươi nói đi!”
“Nô tỳ cho rằng chuyện chủ tử gặp mặt Thiệu phu nhân cần phải suy nghĩ thật kỹ rồi hẵng quyết định.”
“Ồ?”
Hoài Ngọc cúi đầu nên không nhìn thấy nét mặt của Triệu Dập. Thấy hắn đáp một tiếng, nàng bèn lấy dũng khí tiếp lời: “Phu nhân hiện đã mang thai. Cho dù nàng và Thiệu đại nhân có thù oán gì thì sự xuất hiện của đứa trẻ này có thể giúp họ hòa hảo trở lại. Có nên tiếp tục tin tưởng nàng nữa hay không, xin chủ tử cân nhắc thêm.”
Nàng nói xong một hồi lâu, vẫn không thấy Triệu Dập lên tiếng. Trong lòng có chút thấp thỏm, Hoài Ngọc lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn hắn, liền bắt gặp ánh mắt Triệu Dập đang chăm chú nhìn mình. Khóe môi hắn cong lên như thể đã sớm đoán được nàng định nói gì.
“Nói vậy, ngươi không bẩm báo gì với nàng mà tự mình đến đây?”
Hoài Ngọc không hiểu hàm ý trong câu hỏi đó, nhưng vẫn gật đầu: “Vâng!”
Triệu Dập không đáp, hắn bước đến bên cửa sổ, đẩy nhẹ ra một khe hở nhỏ. Bên ngoài là phố xá náo nhiệt, thoạt nhìn không có gì khác thường, nhưng quan sát kỹ sẽ thấy có không ít ánh mắt đang âm thầm hướng về nơi này.
Và giữa đám đông ấy, có một bóng người trông rất quen mắt.
“Xem ra, ngươi không biết mình đang bị theo dõi.”
“Gì cơ?” Hoài Ngọc sững người.
Triệu Dập nhíu mày, đóng kín cửa sổ. Trong lòng hắn thấy khó xử, không ngờ lần này lại là đích thân Đường Văn Vọng ra tay. Nếu để hắn nhìn thấy mình và Hoài Ngọc ở riêng thế này, khó tránh khỏi bại lộ chuyện Hứa Yên Nguyệt.
Hiện tại, thời cơ vẫn chưa chín muồi.
“Ngươi ra ngoài trước đi.”
Hoài Ngọc vì lời vừa rồi của hắn mà càng thêm hoảng loạn, biết bản thân đã làm hỏng chuyện, chỉ đành gắng giữ bình tĩnh.
“Vâng.”
Nàng vừa ra khỏi cửa, quả nhiên liền thấy Đường Văn Vọng dẫn người tới.
“Đường đại nhân!” Hoài Ngọc lập tức cúi người hành lễ.
Trên mặt Đường Văn Vọng là ý cười ôn hòa, ánh mắt hắn nhanh chóng lướt qua cửa phòng, giọng nói cũng thân thiết hơn: “Ta nhớ ngươi là nha hoàn bên cạnh Thiệu phu nhân, tên là Hoài Ngọc đúng không?”
“Dạ đúng.”
“Ngươi ở đây, vậy phu nhân cũng đang trong phòng sao?”
Ánh mắt Hoài Ngọc thoáng một tia hoảng loạn, nàng biết nếu lời Hoàng thượng nói là thật, thì quả thực nàng đang bị theo dõi. Mà nếu nàng nói phu nhân không có ở đây, e rằng Đường đại nhân sẽ tìm cớ xông vào kiểm tra.
“Phu nhân nàng...” Giọng nàng lộ rõ vẻ do dự, đang cố nghĩ cách ứng phó, thì chợt nghe thanh âm từ cửa ra vào.
“Trùng hợp quá, Đường đại nhân cũng ở đây sao?” Hoài Ngọc vừa nghe giọng nói ấy liền thở phào nhẹ nhõm, nàng và Đường Văn Vọng cùng quay người nhìn, quả nhiên là Hứa Yên Nguyệt.