Đúng lúc đó, thấy Bách Linh bưng khay đi qua, Xuân Đào vội níu nàng lại: “Bách Linh tỷ tỷ, đây là gì thế?”
Bách Linh thường ngày không so đo hơn thua, bị giữ lại thì kiên nhẫn giải thích: “Gần đây phu nhân thèm ăn vải nên đại nhân sai người tìm về. Đây đều là vải tươi nên ta phải mang về cho phu nhân ngay.”
Nghe vậy, đám người xung quanh không khỏi xôn xao bàn tán. Xuân Đào thốt lên: “Mùa này mà tìm được vải tươi thì không dễ đâu.”
“Thì vậy!” Bách Linh có chút tự đắc, phu nhân được sủng thì nàng cũng được thơm lây: “Đại nhân thật sự rất để tâm tới phu nhân.”
“Đúng là thế!” Xuân Đào cười gượng gạo, lòng lại hậm hực, ghen tị không thôi. Nàng không dám so với phu nhân, nhưng nghĩ tới Hoài Ngọc thì lại chẳng cam tâm, liền cười cười: “À phải rồi, lúc nãy Hoài Ngọc vừa đi qua, nói là phu nhân sai nàng ra ngoài làm việc. Ta còn thấy lạ sao phu nhân không gọi tỷ tỷ, hóa ra là tỷ tỷ không có ở đó.”
Bề ngoài như đang kể chuyện vẩn vơ, nhưng trong lời nói rõ ràng đầy ý kích động Bách Linh.
Bách Linh quả nhiên hơi khựng lại: “Hoài Ngọc nói thế sao? Ta không nghe phu nhân dặn gì cả.”
“Tỷ tỷ không biết à?” Xuân Đào ra vẻ lo lắng: “Tỷ tỷ phải cảnh giác một chút chứ. Không biết Hoài Ngọc dùng thủ đoạn gì mà phu nhân tin tưởng nàng đến thế. Nếu sau này vẫn vậy thì nàng lấn lướt uy danh của tỷ mất.”
“A?” Bách Linh nghe đến câu cuối thì có chút ngượng ngùng: “Ta thì có gì gọi là nổi bật đâu? Hoài Ngọc thông minh hiểu chuyện, không giống ta chân tay vụng về, nên phu nhân mới thích nàng hơn.”
Lời này là nàng thật lòng mà nói. Hoài Ngọc hầu hạ Hứa Yên Nguyệt quả có phần chu đáo hơn, phu nhân không cần nhiều lời mà nàng đã biết phải sắp xếp thế nào cho thỏa đáng. Chuyện đó khiến Bách Linh tự cảm thấy hổ thẹn không bằng.
Xuân Đào thấy nàng không mắc mưu, trong bụng thầm mắng: “Đồ ngốc! Đến nước này còn chẳng biết để tâm đến trọng điểm.”
Nàng liền bồi thêm một liều mạnh: “Hầu hạ phu nhân thật tốt, được phu nhân yêu quý thì không nói làm gì. Nhưng ta sợ tâm tư nàng không chỉ dừng tại đó. Tỷ cũng biết tính nàng cao ngạo, ngày thường chẳng coi ai ra gì. Ta thấy nàng như là muốn thông qua phu nhân để mưu cầu gì với Nhị gia đó!”
Câu này đúng là đâm trúng điểm mấu chốt của Bách Linh. Trong mắt nàng, phu nhân và đại nhân là đôi phu thê thần tiên quyến lữ, không thể chia rẽ. Chỉ cần nghĩ đến việc có kẻ có lòng dòm ngó, lòng nàng đã thấy không yên.
Mang theo nỗi niềm canh cánh, lúc trở lại gặp Hứa Yên Nguyệt, gương mặt Bách Linh đã lộ rõ vẻ trầm ngâm tâm sự.
Hứa Yên Nguyệt đang thong thả bóc vải. Ngón tay thon dài mịn màng như ngọc, từng động tác nhẹ nhàng mà tao nhã. Nàng để ý vẻ mặt u sầu hiếm thấy của Bách Linh thì lấy làm lạ, bèn nhìn nàng nhiều lần. Cuối cùng nhịn không được, nàng bóc xong một quả liền nhét thẳng vào miệng Bách Linh.
Cảm giác mát lạnh bất ngờ khiến Bách Linh giật mình. Nàng che miệng lại, ăn cũng không xong mà nhả ra cũng không được.
“Phu nhân, đồ quý như vậy sao lại cho nô tỳ?”
“Hồn vía ngươi đã bay đâu mất rồi?” Hứa Yên Nguyệt mỉm cười, tiếp tục bóc thêm quả nữa: “Làm sao? Có chuyện gì khiến Bách Linh nhà ta nhăn nhó thế kia?”
Bách Linh cuối cùng cũng nuốt xong quả vải trong miệng, dù sao cũng chẳng thể nhả ra trước mặt phu nhân. Sau đó, nàng lưỡng lự mở miệng: “Phu nhân, có phải người giao việc gì cho Hoài Ngọc không? Vừa rồi hình như nàng rời phủ.”
Động tác trên tay Hứa Yên Nguyệt khựng lại: “Nàng nói vậy sao?”
“Xuân Đào kể lại với nô tỳ như vậy. Phu nhân, người cũng không biết chuyện này ư? Vậy thì Hoài Ngọc...”
“A!” Hứa Yên Nguyệt như sực nhớ ra điều gì, cắt ngang lời nàng: “Ta nhớ rồi, ta sai nàng ra ngoài chọn vải vóc cho ta trước. Lát nữa ta sẽ ghé qua cửa tiệm để xem kỹ hơn. Xuân yến cũng sắp đến rồi nên ta muốn may một bộ y phục mới.”
Bách Linh có chút ngạc nhiên: “Phu nhân định ra ngoài sao? Vậy để nô tỳ đi chuẩn bị.”
“Đừng rêu rao!” Hứa Yên Nguyệt ngăn động tác của nàng: “Chỉ cần chuẩn bị một chiếc xe ngựa là đủ. Mỗi lần ra ngoài phải kinh động đến bao nhiêu người, làm ta không thể thong thả làm gì cả.”