Một khi đã quyết thì Thiệu Hành ra tay hành động ngay lập tức.
Đường Văn Vọng vốn là người hiểu rõ hắn nhất, nhưng lần này lại có chút nghi hoặc khi nhận mệnh lệnh: “Đại nhân, chuyện này đã qua lâu như vậy, sao bây giờ khơi lại làm gì?”
“Để ta xử lý thì vẫn tốt hơn để kẻ khác tra ra.” Thiệu Hoài xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc trên tay.
Đường Văn Vọng tinh ý nhận ra tâm trạng sa sút của Thiệu Hoài. Nếu chuyện này quấy rầy đại nhân như vậy thì hắn dĩ nhiên sẽ xử lý chu toàn. Chỉ là...
“Về phía Hoàng hậu nương nương, có cần phải báo cho người trước một tiếng không?”
Năm xưa, những người tham dự vào việc tráo đổi Thái tử đều là thân tín của Hoàng hậu. Lúc đó, đại nhân vì nể lời khẩn cầu tha thiết của Hoàng hậu mà cho họ một con đường sống.
Khóe môi Thiệu Hoài nhếch lên một nụ cười châm chọc: “Nếu nàng vẫn như năm xưa, có lẽ nàng còn niệm tình đám người thân cận theo mình bấy lâu nay. Nhưng bây giờ, chỉ sợ nàng cũng mong bọn họ biến mất càng nhanh càng tốt. Ngươi không cần để ý tới nàng.”
Nghe vậy, Đường Văn Vọng thấy nhẹ nhõm hơn: “Đại nhân yên tâm, hạ quan nhất định xử lý thỏa đáng.”
Thiệu Hoài vẫn luôn tín nhiệm hắn, nên sau khi dặn dò xong liền chuyển sang chuyện khác: “Người mà ta bảo ngươi điều tra, thế nào rồi?”
“Nha đầu tên Hoài Ngọc sao?” Đường Văn Vọng lập tức hiểu đại nhân đang nhắc đến ai. Đó là nha hoàn mới của phu nhân, hình như rất được phu nhân yêu thích.
“Hạ quan đã tra xét, hoàn toàn không phát hiện điều gì khả nghi.”
“Ngay cả ngươi cũng không phát hiện được gì đáng ngờ.” Ánh mắt Thiệu Hoài lóe lên tia thâm trầm: “Vậy lại càng khiến ta không yên lòng.”
“Hạ quan cũng nghĩ như vậy. Lai lịch của nàng quá mức hoàn hảo, e rằng không đơn giản như vẻ ngoài.” Đường Văn Vọng cũng có cùng suy nghĩ với Thiệu Hoài. Giữ một người như vậy bên cạnh phu nhân, thật sự không phải chuyện tốt lành.
Thấy Thiệu Hoài im lặng, hắn dè dặt hỏi thử: “Nếu thật sự có vấn đề, chi bằng...”
Phong cách làm việc xưa nay của Thiệu Hoài là thà gϊếŧ nhầm còn hơn bỏ sót. Nhưng lần này hắn lại có phần do dự: “Không biết nữ nhân này đã dùng cách gì mê hoặc được Nguyệt Nhi, gần đây rất được nàng sủng ái.”
Nguyệt Nhi quả thật rất thích nha đầu đó, nếu giờ động đến nàng ta, e rằng Nguyệt Nhi sẽ không vui.
Trong vô thức, Thiệu Hoài luôn không muốn làm Hứa Yên Nguyệt phật ý. Hắn đành căn dặn: “Ngươi tiếp tục âm thầm theo dõi. Nếu nàng ta chưa có ý định gây hại tới phu nhân, thì cứ tập trung điều tra xem nàng là người của phe nào.”
“Tuân mệnh!” Đường Văn Vọng cúi đầu đáp.
Hứa Yên Nguyệt vô cùng tin tưởng Hoài Ngọc, không chỉ Thiệu Hoài, mà mọi người trong phủ đều thấy rõ.
Bách Linh thì không nói làm gì, tuy tính tình nàng có hơi thô lỗ chân chất, nhưng dù sao cũng là nha hoàn theo Hứa Yên Nguyệt từ thời khuê các, không ai dám so đo với nàng.
Chỉ riêng Hoài Ngọc là một nha hoàn mới đến, lại có thể nhanh chóng được phu nhân coi trọng, khiến không ít người trong phủ nảy sinh bất mãn.
“Hoài Ngọc tỷ tỷ định đi đâu thế?”
Xuân Đào đang ngồi tán gẫu thì thấy Hoài Ngọc hối hả bước ngang qua, nàng lập tức cất tiếng gọi, những người khác cũng quay đầu nhìn.
Lúc này Hoài Ngọc đã thay ra bộ xiêm y dành cho nha hoàn, nhìn qua có vẻ nàng muốn ra ngoài. Bị gọi lại như vậy, tuy nàng hơi bực nhưng vẫn dừng chân.
“Phu nhân có chuyện sai ta làm.”
“Hoài Ngọc tỷ tỷ quả không hổ là tâm phúc của phu nhân. Trong phủ có bao nhiêu hạ nhân như vậy, mà người vẫn chọn tỷ tỷ.”
Đối diện với giọng điệu ghen ghét, đố kị đó, Hoài Ngọc càng mất kiên nhẫn. Nàng cũng không muốn khách sáo nữa: “Vậy chẳng lẽ ta phải báo cáo mọi chuyện cho ngươi sao?”
“Ngươi!” Xuân Đào tức đỏ mặt, trừng mắt nhìn bóng lưng nàng đi khuất, rồi giận dữ mắng một câu: “Bày đặt ra vẻ! Gió đổi chiều là chuyện thường tình, ta chống mắt chờ xem ngươi còn được sủng bao lâu nữa!”