Thư Ninh nắm chặt tay áo Hứa Yên Nguyệt. Nàng sẽ đối tốt với đệ đệ, nhưng mẫu thân là của nàng, nàng không muốn nhường mẫu thân cho người khác.
“Vậy mẫu thân là cho con, còn phụ thân để dành cho đệ đệ, được không?” Thư Ninh ngẩng đầu hỏi.
Hứa Yên Nguyệt vì câu hỏi hồn nhiên này mà tâm trạng cũng dịu lại đôi phần. Nàng còn chưa kịp đáp lời, đã nghe ngoài cửa vang lên tiếng của Thiệu Hoài.
“Con cứ thế mà chia phần à, có hỏi qua ý ta chưa?”
Thư Ninh biết mình lỡ miệng, bị bắt quả tang, liền len lén làm mặt quỷ với Hứa Yên Nguyệt, rồi mới quay đầu ngọt ngào gọi: “Phụ thân!”
Thiệu Hoài thoáng đau lòng khi thấy Hứa Yên Nguyệt đang ngồi trên chiếc ghế thấp, lại còn phải ôm lấy Thư Ninh. Sợ nàng mệt, hắn bế Thư Ninh lên.
“Biết mẫu thân con đang có thai thì đừng quấy rầy nàng. Dù sao đi nữa, con luôn là nữ nhi của ta và nàng. Còn nữa...” Hắn nghiêm mặt: “Mẫu thân con là của ta.”
Thư Ninh bĩu môi: “Không phải đâu!”
Thiệu Hoài tuy nói chuyện với con, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Hứa Yên Nguyệt. Nàng ngồi trên chiếc ghế thấp, đầu hơi cúi, hàng mi thật dài che khuất hết thảy cảm xúc ở đáy mắt. Không nhìn thấy, không đoán được, cũng không thể chạm tới.
Tâm trạng bất an và hoảng loạn lại ập đến, như thể có ngàn vạn con kiến đang cắn xé trong lòng hắn.
Thấy tphụ thân đột nhiên trầm hẳn đi, giọng nói của Thư Ninh cũng nhỏ dần: “Phụ thân?” Thiệu Hoài không đáp, nàng lại gọi mấy tiếng: “Người có nghe không?”
Hứa Yên Nguyệt ban đầu chỉ cúi đầu lắng nghe hai cha con bày tỏ tình cảm, trong lòng không khỏi cảm thấy mỉa mai trào phúng. Nhưng đến khi nghe Thư Ninh gọi mãi, nàng mới ngẩng đầu nhìn sang. Vừa quay đầu liền bắt gặp ánh mắt Thiệu Hoài đang chằm chằm nhìn nàng. Đôi mắt sắc lạnh như muốn nhìn thấu mọi thứ, nhưng khi chạm phải ánh mắt nàng lại trở nên nhu hòa hơn.
Nàng thu lại tâm trạng, mỉm cười hỏi: “Sao vậy?”
Một tay Thiệu Hoài bế Thư Ninh, tay còn lại nhẹ nhàng xoa đầu nàng. Thật kỳ lạ, nàng chỉ ngồi đó, mỉm cười với hắn, vậy mà bao lo âu, hoang mang trong lòng liền hóa hư không. Chỉ cần nàng còn nhìn hắn, hắn đã thấy an tâm.
“Nàng không nhìn ta, ta thấy có chút khó chịu.”
Hứa Yên Nguyệt khựng lại một thoáng, câu này không giống lời Thiệu Hoài sẽ nói. Nàng như thẹn thùng mà dời mắt đi, nhẹ giọng oán trách: “Đại nhân đột nhiên nói gì thế này?”
Thiệu Hoài thấy vành tai nàng ửng hồng, sắc hồng nhạt dần lan xuống dưới cổ, tim hắn như bị thứ gì đó khuấy động, hầu kết cũng hơi chuyển động. Nhưng nghĩ đến Thư Ninh đang ở bên cạnh, hắn đành thu lại tâm tư, đặt con bé xuống đất rồi hỏi han về chuyện học hành.
Dù hắn chỉ có một mình Thư Ninh là khuê nữ, sủng ái có thừa, nhưng với việc học lại yêu cầu vô cùng nghiêm khắc.
Hứa Yên Nguyệt kiên nhẫn ngồi chờ bên cạnh, chỉ khi nào Thư Ninh bí quá không trả lời được, nàng mới dịu giọng giải vây giúp. Thoạt nhìn chẳng khác gì một gia đình ba người hạnh phúc.
“Về sau việc học của Thư Ninh để ta xem, nàng không cần phải vất vả.” Sau khi về phòng, Thiệu Hoài ngồi trên sập dặn dò.
“Ta chỉ muốn trò chuyện cùng con thôi mà.” Hứa Yên Nguyệt đang định vòng qua ngồi xuống phía bên kia, lúc lướt ngang qua người Thiệu Hoài, lại bất ngờ bị hắn giữ lấy. Nàng chưa kịp phản ứng thì đã ngồi trên đùi hắn.
Thiệu Hoài hiển nhiên đã chú ý chừng mực. Hứa Yên Nguyệt vừa bị kéo lại, ngay cả một chút cảm giác mất thăng bằng cũng không có, lúc này lại càng ngồi vững vàng hơn. Nàng ngẩng đầu nhìn, ánh mắt hắn mang theo ngọn lửa mãnh liệt quen thuộc, khiến tim nàng khẽ run, nghĩ thầm không tốt: “Đại nhân...”
Còn chưa nói hết câu, trước mắt đã tối sầm, trên môi truyền đến xúc cảm mềm mại. Gương mặt hoàn mỹ không một tì vết kia gần trong gang tấc.
Thiệu Hoài sớm đã muốn làm như vậy.
Không rõ từ khi nào, trong mắt hắn, trong lòng hắn chỉ có thể dung chứa duy nhất người này. Dịu dàng và tình yêu tràn đầy l*иg ngực, nói thế nào cũng không đủ. Hắn nghĩ rằng chỉ có thể dùng cách này để truyền đạt một phần tình cảm của mình đến nàng.
Nụ hôn triền miên chất chứa tình cảm sâu nặng làm người ta choáng ngợp. Thiệu Hoài cẩn thận mơn trớn đôi môi anh đào, càng lúc càng chìm đắm trong sự mềm mại đó. Nhưng khi thấy ánh mắt trong veo của Hứa Yên Nguyệt, hắn lại không tìm được nhu tình nồng nàn từng thấy trong đôi mắt ấy.
Cảm giác bất an quen thuộc lại ập đến. Hắn hôn sâu hơn, quấn quýt lấy môi lưỡi của nàng, dẫn dắt đầu lưỡi nàng dây dưa cùng mình. Phu thê nhiều năm như vậy, Thiệu Hoài dĩ nhiên đã vô cùng quen thuộc với thân thể Hứa Yên Nguyệt, dễ dàng tìm được nơi mẫn cảm của nàng.
Cho đến khi đôi mắt mỹ lệ ấy dần phủ một tầng sương mù, vương vấn chút ẩn tình như thuở trước, hơi thở của Thiệu Hoài mới trở nên dồn dập. Hiện tại hắn thấy mình như sa vào một vũng lầy, vậy mà hắn không muốn và cũng không định vùng vẫy thoát ra. Chỉ là hắn không chấp nhận được việc chỉ có một mình hắn trầm luân.
Nụ hôn kết thúc, hô hấp của Hứa Yên Nguyệt cũng trở nên rối loạn. Nàng tựa hồ chưa kịp hoàn hồn, tay vô thức nắm lấy vạt áo trước ngực Thiệu Hoài. Động tác này khiến lòng Thiệu Hoài mềm đi, hắn nắm đôi tay nhỏ mềm mại như không xương, cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay nàng.
Hứa Yên Nguyệt cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, trừng mắt lườm hắn một cái: “Đại nhân, bây giờ vẫn đang là ban ngày!”
Nàng tức giận, nhưng cả người vô lực tựa vào ngực Thiệu Hoài, nào có uy hϊếp gì?
Thiệu Hoài bị ánh mắt nàng nhìn đến mức thân thể nóng hơn, bất đắc dĩ thở dài: “Nàng đừng nhìn ta như vậy, ta thấy khó chịu.”
“Vừa rồi chàng còn nói ta không nhìn chàng thì chàng khó chịu.”
Thiệu Hoài nghe vậy bật cười thành tiếng: “Giờ thì trong lòng không khó chịu nữa, nhưng thân thể lại khó chịu.”
Hứa Yên Nguyệt không ngờ hắn lại nói ra lời lẽ vô lại như thế, nàng xấu hổ quay đầu đi chỗ khác, cũng vì thế mà bỏ lỡ sự tàn nhẫn thoáng ánh lên trong mắt Thiệu Hoài.
Hắn muốn bảo vệ thê tử, bảo vệ gia đình mình, vậy thì không thể để Hứa Yên Nguyệt biết chuyện năm đó. Những ngày bất an gần đây khiến hắn hiểu rõ, cần phải làm tất cả những kẻ biết chuyện vĩnh viễn không thể mở miệng. Lúc đó, hắn mới thật sự an lòng.