Chương 5.1

“Hoàng thượng!” Cửa ngự thư phòng hé mở, một bóng đen chậm rãi tiến vào, bẩm báo: “Thiệu đại nhân đã đi.”

Người mặc long bào ngồi ở chính vị nghe vậy thì dừng bút, ngẩng đầu: “Vậy sao? Sắc mặt hắn thế nào?”

“Thiệu đại nhân không có biểu hiện gì đặc biệt, nhưng hoàng hậu nương nương hình như không vui. Có lẽ là hai người nói chuyện không mấy tốt đẹp.”

Vị hoàng đế trẻ tuổi nghe xong liền nở nụ cười: “Hoàng hậu của trẫm thật không biết chọn thời điểm. Vậy là phá hỏng tâm tình của Thiệu đại nhân rồi sao?”

Người đang đứng bên cạnh thở dài bất lực: “Hình như Hoàng thượng rất phấn khởi?”

“Hửm?” Triệu Dập nhướng mày: “Đúng là tâm trạng trẫm không tồi. Sáng nay lâm triều, nhìn hắn xuân phong đắc ý như thế, trẫm thấy vô cùng chướng mắt.” Nói đoạn, hắn quay sang nhìn người vừa cất lời: “Nhưng trẫm đâu có quên ngươi? Hôm qua trẫm đã nói thế nào, sáng nay mặc cho ngươi vạch tội ra sao thì hắn cũng không đôi co, đúng không? Trẫm nghe ngươi mắng hắn mà thấy sảng khoái hẳn.”

Lâm Hành nhất thời cứng họng. Ngoài cách thức trả đũa nhỏ mọn này, hoàng đế quả thật chẳng thể làm gì được Thiệu đại nhân. Có lẽ sau này cũng không có quyền thần nào một tay che trời được như Thiệu Hoài.

“Xem ra Thiệu đại nhân rất mong mỏi đứa con này, đến cả ra tay gϊếŧ trẫm cũng không nỡ, chẳng lẽ là muốn tích đức cho con hắn?”

“Hắn đâu phải hạng người hành thiện tích đức, chỉ là chuyện lần này chưa chạm đến mấu chốt của hắn thôi.” Ý cười trên mặt Triệu Dập nhạt đi: “Dẫu sao Thừa tướng đại nhân coi trời bằng vung, có sợ ai bao giờ.”

Trong mắt Thiệu Hoài, hoàng đế bù nhìn như hắn thì có đáng gì?

Hứa Yên Nguyệt phải vài ngày sau mới thực hiện được lời hứa với Thiệu Thư Ninh là đến thư phòng nghe nàng đọc sách.

Nàng không thể vô tư yêu thương đứa nhỏ này như trước. Nhưng đúng như lão phu nhân từng dặn dò, Thư Ninh vốn thông minh nhạy bén, sẽ tinh ý phát giác bất thường nếu nàng giữ khoảng cách với con.

Khi Hứa Yên Nguyệt bước vào phòng, Thư Ninh đang ngồi bên án thư được đặt làm riêng cho nàng. Án thư và ghế đều thấp hơn bình thường một chút, nhưng đôi chân ngắn vẫn không chạm đất, đung đưa nhè nhẹ giữa không trung.

Hứa Yên Nguyệt và Thiệu Hoài chưa bao giờ gò bó con gái bằng những lời giáo huấn sáo rỗng trong sách vở như “Nữ huấn”, nên đã dưỡng thành cho nàng dáng vẻ tự nhiên không câu nệ tiểu tiết như thế.

Như có linh cảm, Thư Ninh ngẩng đầu lên ngay khi Hứa Yên Nguyệt vào cửa, ánh mắt nàng sáng bừng, miệng reo vang: “Mẫu thân!”

Hứa Yên Nguyệt mỉm cười bước lại gần: “Thư Ninh đang viết gì vậy?”

“Mẫu thân lại đây xem sẽ biết.” Thư Ninh nhảy xuống, ra hiệu cho Hứa Yên Nguyệt ngồi lên ghế.

Chiếc ghế này hơi nhỏ cho Hứa Yên Nguyệt, nhưng trước đây hai mẹ con vẫn thường quấn quýt bên nhau như thế. Nàng do dự một thoáng, cuối cùng vẫn ngồi xuống.

Thư Ninh như thường lệ bò lên đùi nàng, chỉ là hôm nay đứa nhỏ này có vẻ hiểu chuyện hơn, cẩn thận không đυ.ng vào bụng mẫu thân.

“Mẫu thân!” Nàng cầm bút lông: “Con viết lại lần nữa cho người xem.”

“Ừ.” Hứa Yên Nguyệt mỉm cười, không nhìn vào tờ giấy trên bàn mà chăm chú theo dõi dáng vẻ nghiêm túc của Thư Ninh khi viết chữ.

Thiệu Thư Ninh rất xinh đẹp, dù mới chỉ tám tuổi mà đã nhìn ra đường nét của bậc tuyệt sắc giai nhân sau này, quả thật giống hệt như... mẫu thân ruột của con bé.

Nghĩ đến đây, Hứa Yên Nguyệt bỗng thấy lạnh người. Trước kia nàng cũng nhận thấy những nét tương đồng giữa Thư Ninh và Thiệu Tư Thu, nhưng khi đó nàng cho rằng dung mạo cô cháu giống nhau là chuyện bình thường.

Nàng tự trách bao lâu nay mình đã ngu muội đến mức nào?

“Mẫu thân?”

Thanh âm của Thư Ninh lần nữa kéo nàng về với thực tại. Hứa Yên Nguyệt nở nụ cười: “Viết xong rồi sao?”

“Dạ!” Thư Ninh vươn người ra, đặt bút lông sang một bên rồi chỉ vào trang giấy: “Mẫu thân xem này, đây là nhà chúng ta.”

Quả nhiên là người một nhà, từ lão phu nhân đến nàng, thứ tự vai vế được viết chỉnh tề rõ ràng. Dù còn nhỏ, nhưng chữ viết của Thư Ninh đã bắt đầu bớt đi vẻ non nớt, phảng phất đã có chút khí chất riêng. Hứa Yên Nguyệt gật đầu cười: “Thư Ninh của chúng ta thật thông minh.”

Nàng để ý thấy bên dưới mấy cái tên còn có ba vòng tròn nhỏ được vẽ thêm vào, bèn chỉ tay hỏi Thư Ninh: “Vậy mấy cái vòng tròn này là gì?”

Thiệu Thư Ninh cười, chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói: “Mấy cái vòng tròn là đệ đệ đó, bởi vì còn chưa biết tên đệ đệ, nên con tạm vẽ thành mấy cái vòng tròn, đệ đệ cũng là người trong nhà mà.”

Hứa Yên Nguyệt khựng lại một chút: “Con nghe chuyện này từ đâu?”

“Vυ" nuôi kể cho con nghe.”

Hứa Yên Nguyệt thở dài: “Sao lại đi nói chuyện đó với con chứ?” Nàng trầm ngâm giây lát rồi hỏi tiếp: “Vậy Thư Ninh có muốn có đệ đệ không?”

“Có ạ!” Thiệu Thư Ninh gật đầu thật mạnh: “Vυ" nuôi nói, nếu có đệ đệ thì tổ mẫu sẽ vui, phụ thân cũng sẽ vui, mẫu thân cũng sẽ vui. Khi đó, mấy người xấu kia sẽ không nói bậy về mẫu thân nữa. Thư Ninh không muốn người xấu nói mẫu thân như vậy.”

Trẻ con đơn thuần, không biết lời nói của mình có thể khiến người khác đau lòng hay không, nhưng lại dễ dàng chạm đến nơi mềm yếu nhất. Hứa Yên Nguyệt nhìn con bé rất lâu, rồi quay mặt đi, không để lộ tâm trạng của mình.

Với Thiệu Tư Thu và Thiệu Hoài, nàng chỉ có phẫn nộ và thù hận. Nhưng với đứa bé mà nàng nâng niu, nuôi dạy suốt tám năm này, nàng phải làm sao đây? Không thể yêu, mà cũng chẳng thể hận. Mỗi lần nhìn Thư Ninh, trái tim nàng như bị xé làm hai mảnh, đau đớn vô cùng.

Nàng phải làm thế nào để tiếp tục thương yêu con bé? Phải làm sao, sau khi biết được sự thật về thân thế của con, vẫn có thể thân thiết với con như trước?

“Mẫu thân...” Thiệu Thư Ninh dường như cảm nhận được biến hóa trong lòng nàng, cất giọng cẩn thận: “Con sẽ đối xử tốt với đệ đệ, cũng sẽ nghe lời mẫu thân. Người đừng không thích con... có được không?”

Thanh âm nhỏ nhẹ khiến người ta đau lòng. Trẻ con có tội tình gì chứ? Hứa Yên Nguyệt hít sâu mấy hơi để ổn định cảm xúc, rồi mới tiếp tục hỏi: “Đây là con nghe từ đâu?”

Thư Ninh không trả lời. Tuy vυ" nuôi chỉ kể cho nàng nghe rằng có đệ đệ là chuyện tốt đẹp, nhưng nàng cũng nghe các hạ nhân thì thầm bàn tán. Không phải câu nào nàng cũng hiểu rõ, nhưng đại khái cũng đoán được, rằng khi đệ đệ ra đời, phụ thân và mẫu thân sẽ không còn thương nàng nữa.