Chương 4.3

Hứa Yên Nguyệt vẫn còn mơ màng chưa hiểu, định hỏi kỹ thêm thì Thiệu Tư Thu đã kéo nàng bước ra ngoài: "Mưa tạnh rồi, chúng ta cũng nên đi thôi! Nếu chậm trễ, người bên ngoài chắc sốt ruột lắm rồi."

Hứa Yên Nguyệt biết người mà nàng nói tới chính là huynh trưởng của nàng. Quả nhiên vừa bước ra khỏi miếu, nàng lập tức nhìn thấy thiếu niên áo trắng kia.

Trái ngược với lời Thiệu Tư Thu nói, hắn hoàn toàn không có vẻ gì là sốt ruột, vẫn kiên nhẫn đừng chờ trong im lặng. Không rõ có phải do ở ngoài trời lâu nên nhiễm hàn khí hay không, quanh người hắn tựa như phủ một tầng sương lạnh, ngũ quan tuấn tú toát ra khí chất nghiêm nghị khiến người khác không dám đến gần.

"Nhị ca!" Thiệu Tư Thu gọi.

Thiếu niên quay đầu nhìn lại. Tuy sắc mặt hắn không đổi nhưng Hứa Yên Nguyệt lại tinh mắt nhận ra ánh mắt hắn thoáng hiện lên một tia dịu dàng ấm áp.

Quả nhiên, đúng như lời Thiệu Tư Thu nói, đó là một vị ca ca hết lòng thương yêu muội muội.

Thiệu Tư Thu bước tới, nói nhỏ mấy câu với hắn, sau đó quay lại vẫy tay với Hứa Yên Nguyệt: “Nguyệt tỷ tỷ, tỷ đi đường cẩn thận nhé, chúng ta xin cáo từ.”

“Ừ.”

Hứa Yên Nguyệt vô thức chạm ánh mắt của Thiệu Hoài. Sự ôn nhu dịu dàng trong mắt hắn chưa biến mất, trong khoảnh khắc đối mắt, Hứa Yên Nguyệt bất giác nhớ đến lời Thiệu Tư Thu vừa nói: “Nguyệt tỷ tỷ, tỷ có tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không?”

Khi ấy nàng không trả lời, nhưng trong lòng, đáp án là không. Thế mà lúc này, khi đã ngồi vào trong xe ngựa, nàng lại thấy bối rối. Hứa Yên Nguyệt cười chua xót, chẳng lẽ nàng đã bị cảm xúc của Thiệu Tư Thu làm lay động đến mức tin vào những điều hư ảo như vậy sao.

Tưởng rằng duyên phận giữa bọn họ đến đây là chấm dứt, không ngờ chỉ vài ngày sau, Thiệu Hoài và Thiệu Tư Thu đã đến tận Hứa phủ bái phỏng. Hứa Yên Nguyệt đương nhiên kinh ngạc vô cùng. Cũng khó trách nàng không nghĩ ra, hôm ấy Thiệu Hoài không nên có mặt ở đó, hơn nữa nàng chưa từng nghe nói hắn còn có một muội muội xinh đẹp đến thế, nên mới nhất thời không liên tưởng được.

Người vui mừng nhất chính là Bách Linh.

“Tiểu thư, người quả thật không nói sai, họa phúc khó lường, Tái ông mất ngựa chưa hẳn là họa. Người đàn bà kia nằm mơ cũng không ngờ, bà ta tìm cách đuổi người đi, lại vô tình giúp tiểu thư gặp được Thiệu công tử.”

Khi Hứa Yên Nguyệt nói câu “Tái ông thất ngựa”, nàng tuyệt đối không nghĩ đến kết cục này. Cũng giống như khi nàng nghe những lời của Bách Linh, nàng cũng không hề nghĩ tới đoạn kết về sau.

Mọi chuyện sau đó tựa như nước chảy thành sông. Nàng và Thiệu Tư Thu trở thành bằng hữu thân thiết, và cũng thông qua Thiệu Tư Thu, nàng quen biết với Thiệu Hoài. Vốn hôn ước đã định sẵn, kế mẫu dù không tình nguyện thì Hứa Minh Huy cũng không thể phản đối, nên chuyện thành thân diễn ra rất thuận lợi.

Điều duy nhất để lại tiếc nuối, có lẽ là tình cảm của Thiệu Tư Thu không được hanh thông như mong đợi. Ai mà ngờ được, người mà nàng thầm nhớ thương lại chính là đương kim hoàng đế.

Nàng thỏa mãn nguyện vọng gả cho hắn, trở thành hoàng hậu, nhưng những cuộc tranh đấu chốn hậu cung đã khiến nụ cười rạng rỡ trên gương mặt nàng dần nhuốm tro tàn.

Thiệu Hoài có thể giúp nàng vững vàng ngồi trên ngôi vị hoàng hậu, có thể trừ khử mọi kẻ đối đầu, duy chỉ không thể khiến hoàng đế yêu thương nàng.

Đối với Hứa Yên Nguyệt, Thiệu Hoài cũng xem là chu đáo, hắn không phải kẻ biết nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng luôn đáp ứng mọi điều nàng mong muốn, tuyệt đối không dây dưa với nữ nhân khác. Khi ấy, nàng thật lòng tin rằng nam nhân này yêu mình, chỉ là không biết bày tỏ. Nếu không yêu, thì nam nhân nào có thể làm được đến vậy?

Ngay cả trong kinh thành cũng rộ lên lời đồn rằng Thiệu Nhị gia là kẻ si tình.

Quả thực hắn là kẻ si tình, chỉ tiếc đối tượng được yêu lại không phải là nàng.

Có lẽ Hứa Yên Nguyệt quá tin tưởng người ấy, để rồi bao nhiêu cơ hội, bao nhiêu sơ hở rõ ràng đều bị nàng bỏ qua.

Vậy nên, kết cục cay đắng hôm nay, cũng là quả báo dành cho chính nàng.