Bây giờ nhớ lại, đối với những thiếu nữ còn ngây thơ khờ dại, lần đầu gặp gỡ thuở thiếu niên luôn là ký ức đẹp đẽ nhất.
Hứa Yên Nguyệt tuy mang tiếng là đại tiểu thư Hứa gia nhưng cuộc sống năm đó lại vô cùng gian nan.
Cha mẹ nàng thành thân do liên hôn giữa hai gia tộc. So với chính thê có tính cách mạnh mẽ, Hứa Minh Huy lại yêu thích tiểu thϊếp dịu dàng, hiểu lòng người hơn. Ban đầu, ông vẫn biết giữ chừng mực, không vì sủng ái tiểu thϊếp mà làm mất tôn nghiêm của chính thất. Thế nhưng sau khi chính thất chỉ sinh được hai nữ nhi mà không có con trai nối dõi, Hứa Minh Huy dù ngoài mặt giữ hoà khí, trong lòng cũng bất giác nghiêng về phía tiểu thϊếp.
Được sự bảo bọc của mẫu thân, Hứa Yên Nguyệt chưa bao giờ chịu thiệt thòi. Mãi đến năm mười lăm tuổi, mẫu thân nàng mắc trọng bệnh qua đời. Người thϊếp được sủng ái kia lập tức được nâng thành chính thất, trở thành kế mẫu của nàng. Từ đó tình cảnh của nàng và muội muội ở Hứa phủ ngày càng chông gai.
Hôm ấy, kế mẫu sai nàng đến Long Nham Tự dâng hương cầu phúc, Bách Linh đi theo nhịn không được mà lẩm bẩm oán giận: "Tiểu thư, bà ta cố tình đẩy chúng ta xuất phủ lúc này, là có ý đồ xấu!"
Bách Linh vẫn không muốn gọi kế mẫu nàng là “phu nhân”: "Người cũng biết hôm nay công tử Thiệu gia sẽ tới bái phỏng. Hôn ước giữa người và Thiệu công tử là do phu nhân an bài khi người còn sống, vậy mà bà ta lại muốn phá rối! Người chưa thấy bộ dạng Nhị tiểu thư hôm nay ăn diện lộng lẫy thế nào đâu!"
Nhị muội, chính là con gái ruột của kế mẫu nàng.
Khác với Bách Linh đang bức xúc đầy mình, Hứa Yên Nguyệt lại không có cảm xúc gì đặc biệt với vị hôn phu chưa từng gặp mặt kia. Lúc nhỏ, nàng vô tình thấy mẫu thân ngồi khóc một mình, lúc đó nàng mới hiểu rằng người mạnh mẽ như mẫu thân cũng có lúc đau lòng rơi lệ vì phụ thân. Hôn nhân vì lợi ích gia tộc có lẽ phần lớn đều có kết cục như vậy.
“Bách Linh!” Nàng trấn an: “Tái ông mất ngựa, làm sao biết thế nào là họa thế nào là phúc.”
Địa vị gia thế của Thiệu phủ thế nào nàng đương nhiên hiểu rõ, nhưng nếu sau này được gả vào một gia đình bình thường chưa hẳn đã là điều không tốt.
Chỉ tiếc đã phụ tấm lòng khổ tâm của mẫu thân ngày xưa.
Họa vô đơn chí, lúc họ xuống núi, mới đi được nửa đường trời đã đổ mưa. Cả đoàn đành phải tấp vào một ngôi miếu đổ nát bên đường trú tạm.
Trong miếu, tro bụi và mạng nhện giăng kín, đám hạ nhân dọn dẹp một khoảng sạch sẽ để Hứa Yên Nguyệt tạm nghỉ. Bách Linh nhìn mái ngói rách nát, càng đau lòng cho nàng.
"Nếu phu nhân còn sống, chắc chắn sẽ không để người chịu khổ thế này."
Hứa Yên Nguyệt không cảm thấy bản thân chịu uất ức gì, trái lại, nàng càng lo lắng cho muội muội còn nhỏ trong nhà. Mẫu thân đã không còn, sau này nàng xuất giá, muội muội ở lại Hứa phủ biết phải làm sao?
"Ở đây có ngôi miếu, chúng ta mau vào trú mưa đi!"
Tiếng nữ nhân vọng tới từ bên ngoài kéo Hứa Yên Nguyệt ra khỏi dòng suy nghĩ, rõ ràng cũng có người bị mưa cản đường mà tìm đến trú tạm. Chẳng bao lâu sau, giọng nói của hạ nhân bên ngoài đã vang lên.
“Bên trong là Đại tiểu thư Hứa gia, các ngươi tự đi tìm chỗ khác mà trú đi.”
Nghe giọng điệu khinh người của hạ nhân, Hứa Yên Nguyệt không nhịn được mà nhíu mày. Nàng đưa mắt ra hiệu cho Bách Linh, Bách Linh lập tức bước ra ngoài.
“Tiểu thư nói, để vị cô nương kia vào trú mưa cùng.”
Thiệu Tư Thu đang đứng ngoài cửa, nghe vậy liền nở nụ cười, nàng thu lại bàn tay đang vịn nam nhân bên cạnh rồi dịu dàng cất tiếng: “Vậy xin đa tạ tiểu thư.”
Thái độ của đám hạ nhân Hứa phủ thật sự khiến người ta khó chịu, Thiệu Hoài bên cạnh suýt nữa đã nổi trận lôi đình, may mà nàng kịp thời ngăn lại.
Hứa Yên Nguyệt đợi một lát, mới thấy Bách Linh dẫn một cô nương đi vào. Nàng mặc váy dài màu xanh thanh nhã, tuy đơn sơ nhưng lại toát lên vẻ kiều diễm lạ kỳ, khiến cả ngôi miếu cũ kỹ, u tối như bừng sáng vì sự hiện diện của nàng.