Chương 1.1

Bóng đêm dần buông, màn trời còn chưa tối hẳn thì Thiệu phủ đã thắp đèn đuốc rực rỡ.

Tòa phủ đệ này là nơi cư ngụ của Thừa tướng Đại Tề. Tuy mang danh Thừa tướng, nhưng những ai có hiểu biết đều rõ địa vị thật sự của Thiệu gia có thể nói còn cao hơn cả người trong cung. Vì thế, Thiệu phủ được xây dựng vô cùng nguy nga lộng lẫy với tường đỏ ngói xanh và đình đài lầu các tinh xảo.

Lúc này, ngoài cửa chính của nội viện có vài người đang tụ tập, nhỏ giọng bàn bạc điều gì đó. Không bao lâu sau, khi thấy một người khác bước ra, nhóm người này vội vàng tiến lên nghênh đón, cùng chắp tay thi lễ với ông ta.

“Thiệu đại phu! Kết quả bắt mạch cho phu nhân thế nào rồi?”

Những người này đều là đại phu của Thiệu phủ, vừa rồi họ đã thay phiên nhau bắt mạch cho phu nhân. Vị đại phu vừa bước ra tuy tuổi tác đã hơn sáu mươi nhưng thân thể vẫn còn cường tráng, tinh anh. Ông ta không những có y thuật cao siêu mà còn là bà con xa trong Thiệu tộc nên thường ngày luôn được tôn kính. Lúc này các đại phu đều tập trung vây quanh, chờ xem kết luận của ông ta có trùng với suy đoán của họ hay không.

Trước ánh mắt chờ mong của mọi người, Thiệu Trị vuốt chòm râu, chậm rãi mỉm cười: “Thiệu phủ chúng ta có hỉ sự.”

Ông ta vừa dứt lời thì những người xung quanh vui mừng như muốn nổ tung.

“Quả nhiên! Đã là Thiệu đại phu phán đoán thì tuyệt đối không sai được.”

“Tháng vừa rồi ta còn chưa chắc, nay thì ta đã yên tâm rồi.”

“Đúng là đại hỉ của Thiệu phủ!”

Thiệu Trị mỉm cười không đáp. Nụ cười tuy nhạt, nhưng ai cũng thấy rõ đó là niềm vui phát ra từ đáy lòng. Mọi người xúc động như thế cũng là có nguyên do. Nguyên quán của Thiệu gia vốn không ở kinh thành. Hiện nay, chỉ có một mình vị Thừa tướng đương triều, Nhị gia dòng chính của Thiệu gia là Thiệu Hoài trấn giữ trong kinh.

Do đó, trong tòa đại phủ nguy nga này kỳ thực chỉ có vài vị chủ tử gồm lão phu nhân, Nhị gia và phu nhân. Tuy Nhị gia Thiệu Hoài mang tiếng là người tàn nhẫn độc đoán, song lại nổi danh si tình. Từ khi Đại tiểu thư nhà Hứa gia được gả vào đến nay, hai người vẫn phu thê tình thâm. Đừng nói là nạp thϊếp, đến cả chuyện phong lưu bên ngoài thì Thiệu Hoài cũng chưa từng dính vào.

Chỉ tiếc sau bao năm thành thân, dưới gối Thiệu Hoài chỉ mới có một ái nữ. Tin tức hôm nay quả là chuyện vui mà cả phủ đều đang ngóng trông.

“Ôi chao, chư vị tiên sinh! May mà các vị còn ở đây!”

Một giọng nữ trong trẻo vang lên, theo đó là một thiếu nữ mặc váy áo màu xanh nhạt chạy tới. Mọi người đều nhận ra nàng là Hoài Ngọc, nha hoàn thân cận bên cạnh Nhị phu nhân.

Lúc này Hoài Ngọc tươi cười rạng rỡ, hành lễ với các vị đại phu xong mới cất giọng ôn hòa: “Chư vị tiên sinh vất vả rồi. Phu nhân căn dặn phải ban thưởng cho các vị. Mong chư vị đừng từ chối chút lòng thành.”

“Hoài Ngọc cô nương thật khách khí. Xin hãy thay mặt chúng ta chuyển lời cảm tạ đến phu nhân.”

“Hoài Ngọc đã ghi nhớ!” Nàng gật đầu, sau đó dựa theo phân phó của Hứa Yên Nguyệt mà phát thưởng cho từng người, sau lại thi lễ cáo từ rồi quay người trở vào nội viện.

Đẩy cửa phòng, nàng đã thấy chủ mẫu đang ngồi bên bàn. Đây là nữ nhân duy nhất trong kinh thành có được cả quyền thế lẫn sủng ái không ai bì được.

Dù chỉ mặc một bộ váy áo đơn giản, nàng vẫn nổi bật đến mức người ta không thể rời mắt. Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo như được khéo léo khắc họa, dưới đôi mày liễu là ánh mắt nhu hòa sâu thẳm, đôi môi mỏng mềm mại như hoa đào, mái tóc đen nhánh mượt mà được búi lên đơn giản, vài sợi thả xuống buông dài tới tận eo.

Là trưởng nữ của Hứa gia và hiện giờ là Nhị phu nhân của Thiệu phủ, Hứa Yên Nguyệt có dáng vẻ đoan trang và uy nghiêm của bậc chủ mẫu. Nhưng nét đoan trang ấy lại không nặng nề cứng nhắc, mà ngược lại, dịu dàng nhu hòa và linh động. Bởi luôn được yêu chiều, lại chưa từng vướng vào những tranh đấu chốn khuê môn, nàng vẫn giữ được nét hồn nhiên hiếm có của nữ nhân sống trong hậu viện.

Thử hỏi ai lại không muốn nâng niu, thương yêu một người như vậy?

Lúc này, Hứa Yên Nguyệt đang yên tĩnh ngồi bên bàn, còn nha hoàn Bách Linh cứ thấp thỏm không yên, đi tới đi lui đầy sốt ruột.

“Phu nhân, vừa rồi đại nhân sai người về báo tin, nô tỳ có nên nhân cơ hội này báo với đại nhân rằng ngài đã hoài thai không? Tin mừng thế này, có lẽ nên báo sớm một chút để đại nhân vui lòng.”