Không biết hắn có cảm thấy ấm ức hay không, nhưng làm mẫu thân, bà cảm thấy ấm ức thay con mình.
Nhi tử của bà sinh ra đã là đích trưởng tôn cao quý nhất của Bùi gia. Hắn lớn lên trong nhung lụa, được nâng niu trân quý như vàng ngọc. Mười bảy tuổi, hắn đã đỗ Trạng nguyên, học vấn uyên thâm, bản lĩnh xuất chúng. Khi đi tuần tra Giang Nam, hắn quét sạch nạn tham quan ô lại, đi đến đâu danh tiếng vang dội đến đó. Vào triều chưa đầy năm năm, Bùi Việt đã giúp xoay chuyển tình thế suy kiệt của quốc khố Đại Tấn. Sau ba năm để tang, hoàng đế mượn cớ gạt vị Hộ bộ thượng thư già nua hồ đồ xuống. Từ đó, Bùi Việt được giao cho xử lý những việc hệ trọng. Nay hắn đã là vị tể tướng trẻ tuổi nhất Đại Tấn.
Đáng giận là lão thái gia, chỉ vì uống một bữa rượu với đám thân sĩ Đàm Châu mà hồ đồ hứa hẹn chuyện hôn sự của Việt nhi. Nếu không có chuyện ấy, cả kinh thành này, có cô nương nào mà hắn không thể chọn.
Thôi, có lẽ ông trời không muốn hắn quá viên mãn nên mới bắt hắn phải nếm chút khổ sở trong chuyện hôn nhân.
Tuân thị tự an ủi xong, bèn bày ra phong thái của người làm mẫu thân, dặn dò hai người: “Từ hôm nay trở đi, hai con là phu thê thì phải hòa thuận êm ấm. Có chuyện gì cũng nên thương lượng cùng nhau. Nam lo việc bên ngoài, nữ quán xuyến trong nhà. Làm trượng phu phải biết thương xót thê tử, làm thê tử phải hiểu được nỗi khó nhọc của trượng phu…”
Nói được vài câu, bà lại thấy khó mà nói tiếp. Hai người xuất thân cách biệt, tầm nhìn cũng khác nhau. Những ngày tháng về sau chung sống thế nào, Tuân thị nghĩ mà lo lắng đủ điều thay họ.
Bùi Việt đang nghĩ đến công việc trong triều, Minh Di thì đang cân nhắc xem hôm nay nên đi đâu kiếm chút rượu uống. Tâm trí hai người đã sớm bay đi đâu mất, chẳng ai thật sự để lời Tuân thị nói vào tai.
Nghe qua loa một hồi, họ bèn rời khỏi thượng phòng. Bùi Việt đưa Minh Di về Trường Xuân Đường rồi dừng lại trước cửa: “Ta còn công việc cần xử lý, phu nhân cứ nghỉ ngơi trước.”
Hôm tân hôn hắn rời đi là vì sứ đoàn Bắc Yến trú tại hành cung cách kinh thành trăm dặm bị tập kích, mất một bảo vật quan trọng, ảnh hưởng đến bang giao hai nước.
Vừa khéo, lần này sứ đoàn Bắc Yến và Bắc Tề cùng vào kinh dâng cống phẩm, mục đích là để trao đổi tơ lụa và binh khí với Đại Tấn. Mọi việc liên quan đều do Hộ bộ thượng thư Bùi Việt đích thân xử lý. Các chi tiết đều nằm trong tay hắn, vì vậy hắn bất đắc dĩ mới phải bỏ lại tân nương.