Bùi Việt sắp hồi phủ, Minh Di cũng không còn lý do rời đi.
Lời vừa dứt thì ngoài hành lang vang lên tiếng nha hoàn thông báo, nói rằng gia chủ đã trở về.
Lúc này trên mặt Tuân thị mới lộ ra ý cười. Bà dẫn Minh Di ra ngoài: “Đi thôi, về viện của ta.”
Tuân thị làm mẫu thân, tất nhiên không cần ra tận nơi đón nhi tử. Bà vào phòng, sai người chuẩn bị bữa trưa. Minh Di mang theo Thanh Hòa đứng ngoài hành lang chờ Bùi Việt.
Chẳng bao lâu, phía trước đã có người đi vào từ tiền sảnh.
Trời đang lúc chạng vạng, gió thổi từng cơn lạnh buốt, tuyết phủ một lớp dày.
Người kia mặc quan bào màu đỏ sẫm thêu phù hiệu hình tiên hạc, bên ngoài khoác áo choàng đen, chậm rãi đi về hướng này. Tới bậc thềm, nhìn thấy Minh Di, ánh mắt hắn dừng trên người nàng một thoáng rồi nâng tay hành lễ: “Ngày thành thân vội vàng rời đi, mong phu nhân lượng thứ.”
Tuyết rơi dày đặc nhưng vai hắn vẫn vững vàng. Ngọc bội bên hông không phát ra tiếng động, phong thái như đã khắc vào tận xương cốt.
Minh Di đã sớm nghe nói Bùi Việt được xưng là đệ nhất mỹ nam kinh thành. Hôm nay nhìn thấy hắn ở khoảng cách gần, nàng vẫn không khỏi kinh ngạc. Ngũ quan hắn tuấn tú, mí mắt mỏng mang theo một tia sắc lạnh. Dung mạo cao quý, dáng người thẳng tắp như ngọc, tựa như bước ra từ gió tuyết mịt mù, quả thật xứng với bốn chữ “phong hoa tuyệt đại”. (1)
Minh Di khom người đáp lễ: “Không sao.”
Tân nương hiểu chuyện như vậy khiến Bùi Việt hơi bất ngờ, bèn hỏi thêm một câu: “Ăn ở đã quen chưa?”
Minh Di mỉm cười đáp: “Cả ngày ăn no ngủ kỹ, rất tốt.”
Nàng phiêu bạt nửa đời người, nhiều năm gối giáo canh đêm, vì miếng cơm manh áo mà lo nghĩ không biết bao lần. Nay nàng ở Bùi gia, áo đưa tận tay cơm bưng tận miệng. Đúng là những ngày an lành hiếm có.
Bùi Việt nghe giọng nàng bình thản, không giống lời khách sáo thì trong lòng cũng yên tâm hơn.
Hàn huyên vài câu xong, hắn dẫn Minh Di vào phòng, hành xử không khác gì đang tiếp đãi khách.
Hai người hành lễ rồi ngồi xuống. Cơm nước xong xuôi, Bùi Việt và Minh Di ngồi dưới Tuân thị. Giữa hai người đặt một chiếc án nhỏ, khoảng cách không xa cũng không gần.
Tuân thị lặng lẽ quan sát hai người một lúc.
Nhi tử bà cao lớn, ngồi ngay ngắn trên ghế bành. Sắc mặt hắn vẫn thản nhiên, không lộ vui buồn. Như thể đối với hắn, thành thân với ai cũng không quan trọng.
(1) Phong hoa tuyệt đại: Vẻ đẹp và khí chất rực rỡ, tài hoa đến mức không ai sánh bằng.