Chương 3

Giọng bà không lớn, song từng lời đều toát ra vẻ uy nghiêm không thể xem nhẹ.

Thấy Bùi mẫu đang bận, Minh Di cũng không sốt ruột.

Bùi mẫu Tuân thị quả thực rất bận. Mỗi ngày bà đều dành hai canh giờ, từ giờ Mão đến giờ Tỵ, để xử lý việc trong tộc. Xong xuôi bà mới có thể nghỉ ngơi đôi chút.

Bà vốn trông mong nhi tử cưới tức phụ (1) về để có người san sẻ gánh nặng, giờ thì không còn hy vọng gì nữa.

Nàng dâu mới này xuất thân nơi thôn dã, lại chưa trải sự đời. Chỉ sợ ngay cả hai chữ “nội trợ” là gì, nàng cũng chưa hiểu rõ, nói gì đến chuyện tiếp quản gánh nặng trong tay bà.

Phát xong mấy tờ phiếu cuối cùng, Tuân thị đưa tay xoa cổ cho đỡ mỏi. Bà vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ nói: “Vào đi.”

“Dạ, mẫu thân.”

Giọng nói trong trẻo vang lên. Lúc này Tuân thị mới ngước mắt nhìn, thấy Minh Di cùng nha hoàn bước vào. Nha hoàn kia dường như không nhận thức được nghị sự phòng không phải là nơi ai cũng được vào, vẫn thản nhiên đi theo chủ tử.

Tuân thị chẳng buồn chỉnh đốn. Bà chỉ phất tay ra hiệu cho Minh Di ngồi xuống.

Chủ tớ hai người, một ngồi một đứng. Người ngồi dáng người thẳng tắp, váy áo xanh biếc, trên người không đeo bất kỳ trang sức nào, trông vô cùng gọn gàng sạch sẽ. Ngay cả búi tóc cũng được vấn rất đơn giản. Những món trang sức rực rỡ đưa đến lúc đón dâu, nàng đều không dùng, mà chỉ cài một cây trâm sen bích ngọc. Nàng không làm dáng, không nũng nịu, ánh mắt gần như không gợn sóng.

Dù phải đứng ngoài lâu như vậy, sắc mặt nàng vẫn không lộ ra nửa phần ấm ức.

Xem ra cũng là người trầm ổn.

Nha hoàn đứng bên cạnh mặc áo dài xanh, sống lưng thẳng tắp, lông mày sắc như dao. Tựa hồ chỉ cần đưa cho nàng ấy một thanh đao, thì sẽ có kẻ phải bỏ mạng ngay lập tức.

Khí thế của chủ tớ hai người mạnh mẽ đến mức khiến nghị sự phòng, nơi tượng trưng cho trung tâm nội trạch Bùi phủ, trông chẳng khác nào sảnh đường của một môn phái giang hồ nào đó.

Đây rõ ràng là gia tộc danh giá bậc nhất của Đại Tấn, cũng là dòng dõi quy củ nghiêm khắc nhất kinh thành kia mà.

Tuân thị lặng lẽ thở dài rồi đi thẳng vào vấn đề: “Nghe nói con muốn ra ngoài?”

Minh Di đáp: “Dạ, hôm nay cũng coi như ngày lại mặt. Con muốn dẫn nha hoàn ra ngoài đi dạo một chút, kính xin mẫu thân cho phép.”

Tuân thị không trực tiếp từ chối mà chỉ lãnh đạm nói: “Việt nhi đã về kinh rồi, giờ đang ở trong cung bẩm báo, chắc không kịp trở về dùng bữa. Nếu con muốn ra ngoài thì đợi thêm mấy ngày nữa, làm lễ xong rồi hãy đi.”

(1) Tức phụ: con dâu