Không sai, xuất thân cô nương nhà nàng không tốt, chỉ là khuê nữ của một nhà hương thân sa sút, trong nhà cũng không dư dả gì. Nhưng hôn sự này đâu phải các nàng trèo cao mà có, rõ ràng chính Bùi lão thái gia đích thân mang sính lễ đến cửa cầu thân. Đã vậy bọn họ còn chế giễu cô nương nhà nàng làm gì?
Chưa dừng lại ở đó, quá đáng hơn là: Rõ ràng cô gia nhận lệnh rời đi, vậy mà sau lưng đám người kia lại nói cô nương mệnh không tốt, đường hôn nhân trắc trở, cho nên đêm tân hôn mới không thấy mặt phu quân.
Thử hỏi, mấy lời đó là tiếng người sao?
Thanh Hòa không tức chết mới là lạ.
Chẳng lẽ trong triều chỉ có mỗi mình Bùi Việt là thần tử? Nàng ấy thấy rõ là Bùi Việt không ưa cô nương, cố tình lạnh nhạt cô nương thì đúng hơn.
Ba ngày ở kinh thành, nàng ấy tức giận cả ba ngày.
Khổ nỗi ở nơi này chủ tớ các nàng không có họ hàng thân thích, nên cũng chẳng có nơi nào để đi.
Trong lúc Thanh Hòa đang âm thầm oán giận, Minh Di đã nói rõ ý của mình với ma ma. Ma ma có phần khó xử: “Bên thượng phòng chưa truyền gọi, thiếu phu nhân chi bằng đợi thêm một chút?”
Minh Di không muốn đợi nữa, vẫn mỉm cười đáp: “Ở đây ba ngày rồi, ta cũng nên đến thỉnh an mẫu thân.”
Thấy nàng kiên trì, ma ma không tiện từ chối nữa. Bà bèn sai người đi thông báo rồi tự mình dẫn Minh Di đến thượng phòng.
Dọc đường, đám nô bộc không dám thở mạnh. Tất cả đều quỳ xuống hành lễ. Quy củ Bùi gia rất nghiêm, cho dù trong lòng bọn họ không ưa vị chủ mẫu mới này, thì lễ nghi bề ngoài cũng không được sai sót nửa phần.
Giờ này, Bùi mẫu không ở thượng phòng mà đang ở nghị sự phòng xử lý việc nhà.
Minh Di theo ma ma đến nghị sự phòng, trong viện tụ tập khá nhiều bà tử. Thấy nàng bước vào, ánh mắt bọn họ thoáng hiện vẻ khác lạ, rồi lặng lẽ quỳ gối hành lễ.
Gió lạnh rít từng cơn, sáng sớm còn thấy chút nắng nhạt, vậy mà chớp mắt mây đen đã giăng kín bầu trời. Trên không trung lất phất những bông tuyết li ti.
Minh Di khép chặt áo choàng, đứng ngoài hành lang. Ma ma tiến lên bẩm báo, nhưng người ngồi sau án dường như không nghe thấy.
“Khoản này tính lại một lần nữa. Năm ngoái đã mua ba trăm tấm rèm, năm nay muốn bổ sung thì cũng không thể nhiều như vậy. Khoản này phòng nào báo, phải ghi rõ lý do rồi soát lại. Nếu có người mượn cớ thu mua để bỏ túi riêng thì tuyệt đối không dung thứ.”